Thời gian hiện tại: 19:39 - 28/07/2021
Xin chào, khách! Hãy đăng nhập để tắt quảng cáo!
Đăng nhập | Đăng ký
Trang chủ YA4R
Công cụ & bài viết hay

Lần hoạt động

Diễn đàn | Truyện | Truyện tình cảm
Tìm kiếm
1 2 3 ... 12 >>
LeO  LeO (641) (Admin) [Bầu Show] [Off] [#]  (6420 YA) (12.09.2014 / 21:37)
Trùm Cuối :D
141 lần được cảm ơn!
Tháng 9 của My life

Tháng 9, những cơn mưa dài vẫn nặng hạt trên phố Sài Gòn. Mưa mưa bao giờ cũng mang đến cho người ta thật nhiều cảm xúc...Đã lâu rồi nó không còn giữ thói quen không bao giờ sử dụng áo mưa mỗi khi chạy trên đường mặc cho Sài Gòn vẫn nặng hạt. Sức khỏe không cho phép nó làm điều nó thích cũng như mọi xui xẻo vẫn đeo bám mọi dự định của nó...đôi lúc dường như cảm thấy khá mệt mõi. Thôi thì vạn sự khởi đầu nan vậy.

Thấm thoát đã tròn nửa năm kể từ ngày nó bắt đầu viết My Life...ngẫm nghĩ lại thấy thời gian trôi qua nhanh thật. Có nhiều thay đổi, có nhiều những người đến và đi khi my life từng ngày từng ngày được lan rộng, có lẽ đó là một tín hiệu đang mừng vì nó đã làm thêm được một điều gì đó cho chính nó và cả những người đã, đang và sẽ tìm thấy trong chính my life của nó.

6 tháng trước nó viết my life là lúc nó đang ở góc chân tường mà cuộc sống đang dồn nó vào, cay đắng, không tìm thấy lối thoát trong cuộc sống...nó lao đầu vào viết viết và viết như trút mọi nỗi lòng, nó đưa mylife đến với nơi người ta gọi là web đen...chẳng phải vì nó hay vào web đen mà chỉ vì nó muốn chứng minh rằng ở nơi tăm tối nhất người ta vẫn tìm thấy được một cổ tích giữa đời thường.

Ngày mylife khẳng định được vị trí nào đó trong lòng nhiều người bạn xa lạ, đó là ngày nó bắt đầu nhận ra được nhiều hơn những chia sẻ từ chính những người bạn xa lạ ấy, có người hơn nó rất nhiều tuổi...có người còn mang câu chuyện đời còn khó tin hơn điều nó trải qua rất nhiều lần khiến nó lại càng vững tin hơn để tiếp tục câu chuyện hoang đường của mình. Nó còn nhớ như in lời tâm sự của một người anh, một người bạn rằng :"...Em có biết mình đang làm gì không?...giờ này em ngồi đây chán nản trong cuộc sống, còn bé Thy thì sao?...Nếu Thy được người ta chăm sóc, hạnh phúc thì tốt...nhưng ngược lại thì sao, biết đâu Thy qua bên ấy bị đối xử không tốt, biết đâu Thy qua bên ấy rồi bỏ đi sống cuộc sống một mình thì sao...đất lạ xứ người, một đứa con gái sống một mình sẽ khổ biết chừng nào..." Mỗi lời anh nói ra như mỗi cú tát thật đau vào lòng nó...để rồi nó biết phải làm gì tiếp theo thay gì phải ngồi im chờ đợi con số 10 năm dài đằng đẵng trôi qua.

Mylife từ ngày hôm ấy đã mang một ý nghĩa khác với ý định ban đầu, my life không còn là nơi để nó trút tâm sự cá nhân nửa mà trở thành điều duy nhất nó có thể làm để hy vọng tìm thấy em. Không cần phải đưa em về ngay bên cạnh nó, không cần phải làm đem lại điều gì đó to lớn cho cuộc sống của em, cũng không phải để phá vỡ hạnh phúc gia đình của em (nếu như em thực sự đang hạnh phúc) mà đơn giản chỉ để nó biết rằng "em ổn".

Ngày hôm nay lại là bước ngoặc nửa dành cho my life của nó. Nó biết vẫn sẽ có nhiều người phản đối nó làm câu chuyện của mình lan rộng...Mặc kệ, nó vẫn sẽ làm, làm tất cả những gì để hy vọng tìm được câu nói "em ổn" từ người nó yêu thương.
Câu chuyện sẽ sớm được xuất bản trong cuối tháng 9 này sau cả một quãng time chuẩn bị. Xin cảm ơn những người đã mang đến cho nó cơ hội đem my life ra khỏi cộng đồng mạng để vươn xa hơn đến với nhiều người. Để không chỉ hy vọng 1% nào đó my life đến được với "em" mà nó sẽ mang đến cho những người đọc một điều gì đó ý nghĩa trong cuộc sống...hay đơn giản chỉ là kể một câu chuyện cổ tích để cho ai đó tin vào cổ tích.

"Em có ổn không hả tiểu thư"
LeO  LeO (641) (Admin) [Bầu Show] [Off] [#]  (6420 YA) (11.09.2014 / 13:34)
Trùm Cuối :D
141 lần được cảm ơn!
Ngày hôm qua...đã từng - Chap 115 (End)

Đà Lạt của những ngày sắp giáng sinh, trời lạnh đến run người. Trời đổ cơn mưa phùn từ buổi sáng sớm. Em ngồi sau lưng run rẩy, tay siết chặt lấy eo nó. Cố gắng chống chọi lại cái lạnh tái người của Đà Lạt, tóc, vai áo nó lấm tấm những hạt mưa phùn. Lần đầu tiên được đón một cơn mưa phùn của Đà Lạt vào mùa giáng sinh, lung linh, huyền diệu. Em tinh khôi trong chiếc váy trắng của ngày nào còn bên cạnh nó. Hôm nay...không phải là giáng sinh, hôm nay nó và em cũng có mặt ở Đà Lạt...không phải như lời hẹn của mấy ngày trước cùng nhau đón giáng sinh Đà Lạt trong hạnh phúc...

Hôm nay không phải ngày hạnh phúc...hôm nay là ngày lần đầu tiên nó mặc áo vest, chở em trên chiếc xe máy cũ...đến nơi mà em sẽ làm lễ thành hôn theo người ta về bên ấy. Hôm nay...không phải là ngày hẹn hò...hôm nay là ngày chia tay...Hôm nay không phải là ngày ngọt ngào...hôm nay là ngày em nuốt nước mắt đến nhà thờ làm lễ thành hôn...Hôm nay sau lưng nó trong chốc lát nửa không phải là người yêu nó...hôm nay sau lưng nó...trong chốc lát nửa em sẽ là vợ của người ta.
Đà Lạt buối sáng sương phủ mờ trên những con đường...Nó mìm cười chở em trên con đường mộng mơ, gió lạnh lùa vào cứ như muốn cắt da cắt thịt. Em vẫn ngồi sau lưng ôm nó thật chặt hết mức có thể....Người ta vẫn cố gắng tổ chức lễ cưới thật nhanh, thật gọn để đưa em về bên ấy, người ta sợ kéo dài em và nó sẽ đổi ý, người ta sợ em và nó sẽ lại bên nhau bất chấp tất cả. Lễ thành hôn được vung tiền thật nhiều để được tổ chức thật nhanh...Và hôm nay nó đang đưa em đến nhà thờ, một nhà thờ nhỏ nằm sâu giữa những cánh rừng thông. Một đám cưới sẽ có rất ít khách được quyền đến dự, một đám cưới mà cô dâu sẽ không mặc áo cưới, sẽ không cầm hoa và sẽ không có người mẹ ấy tham dự.

Nó cố chạy chậm hết sức có thể...thi thoảng em khẽ nhắc...
- Chạy chậm thôi anh...
-
Mỗi lời nhắc của em..làm tim nó như thắt lại. Em cũng muốn cố níu kéo thời gian còn bên nhau...thêm dc giây nào, thêm được từng mét đường nào...là hạnh phúc bấy nhiêu đó. Mấy ngày nay em của nó khóc hết nước mắt, mấy ngày nay hai đứa không rời nhau một bước mặc cho ngta tổ chức lễ cưới làm gì thì làm....hết khóc rồi lại lao vào nhau, hết yêu nhau rồi lại ôm nhau thật chặt, lại lảm nhảm những lời dặn dò, những lời hứa hẹn, những lời yêu thương.

Căn nhà thờ nhỏ cũng hiện ra trước mắt...em run người bấu chặt lấy tay nó...líu ríu như đứa con nít lần đầu tiên xa cha mẹ, run rẫy như chú chim non lần đầu tiên phải rời tổ ấm. Nó dừng xe lại trước nhà thờ...giờ làm lễ hình như đã sắp bắt đầu. Người ta chỉ còn chờ cô dâu đến mà thôi. Khách khứa đã đến đông đủ thì phải, chủ yếu là vài người bạn, vài người lớn không thể thiếu trong lễ cưới, tất cả họ đều không biết gì ngoài nó, em, Hân, chị, anh Phong, ông Kha, chị Tiên, anh Huy và Quang, thằng đầu ngựa, Tiến...Họ vẫn tưởng rằng nó chỉ là người bạn và đang giúp chủ rể đưa cô dâu đến lễ thành hôn. Nhỏ Hân, chị, anh Phong, ông Kha và chị Tiên đã có mặt từ sớm...đứng lặng nhìn nó ái ngại. Đỡ em xuống xe đưa em đến gần ba em...nó mĩm cười gật đầu quay lưng bước vào trong tìm một góc trong thánh đường rồi ngồi xuống im lặng. Chị và nhỏ Hân ngồi xuống cạnh nó...chẳng ai dám nói gì trong lúc này....nhỏ Hân khẽ chùi nước mắt....chị im lặng thở nhè nhẹ tay khẽ nắm chặt tay nó....Nó thì vẫn mĩm cười...thật khó khăn để ngồi được ở đây...tận mắt nhìn người yêu mình làm lễ thành hôn...nó cũng không hiểu nó lấy đâu ra cái dũng khí điên rồ này nửa..nó chỉ biết rằng...nó phải ngồi đây..để mỗi khi em quay lưng sẽ được nhìn thấy nó.

Tiếng chuông thánh đường vang lên...người ta đều đứng dậy để làm lễ...nó ko phải là con chiên ngoan đạo..nhưng nó vẫn đứng dậy khoanh tay nhắm mắt. Nếu dc..nó thầm cầu xin thiên chúa hãy che chỡ cho em, hãy ban cho em và nó có đủ sức mạnh để vượt qua nỗi đau này, vượt qua mười năm dài đằng đắng phía trước và nếu được xin ngài cho em và nó rồi sẽ gặp lại nhau....Người ta cầu nguyện, người ta làm lễ xong...người ta lại tổ chức tiệc nhẹ ngay tại sân nhà thờ, tiếng nhạc, tiếng cười đùa vang lên nhè nhẹ. Nó đứng một góc lặng nhìn tất cả, tay nó vẫn giữ trong túi quần để tránh cho người ta nhìn thấy sự xúc động của nó. Đôi môi nó mĩm cười nhìn em từ phía xa...Em phải chào hỏi mọi người...nhưng nó nhìn thấy rõ rằng đôi mắt em luôn hướng về góc nhà thờ nơi nó đang đứng....Một không khí hạnh phúc, rộn rả tiếng cười....nhưng trong đó đang có vài khoảng lặng...đâu đó...có hai con người nhìn nhau từ xa.

Rồi buổi lễ cũng kết thúc nhanh chóng. Người ta lục đục lên xe để trở về Sài Gòn. Chỉ một vài người không đi cùng....trong đó tất nhiên là có nó. Nó đứng từ phía xa...nó nhìn thấy em bật khóc khi bước vào trong xe hoa, nó nhìn thấy ánh mắt em ngỡ ngàng, hoảng sợ cố nhìn về phía nó....Nó nhìn thấy rõ ràng tất cả nhưng đành phải chôn chân tại chỗ nhìn chiếc xe hoa lạnh lùng chạy ngang qua...Sau lưng nó, những người bạn đang đứng im lặng nhìn...nó đứng đó nép vào gốc cây nhìn theo đoàn xe từ từ dần xa...mất hút sau những con đường quanh co giữa rừng thông già heo hút........nó ngồi xuống góc thông bên cạnh, mĩm cười.... Đà Lạt chìm trong cơn mưa phùn...

....xe hoa đi về đâu...đưa người yêu tôi đi chốn nao
đưa người yêu tôi đi chốn nao...để mưa rơi trắng đêm
lỡ làng rồi ai hiểu hỡi em...

...cơn mưa rơi thật lâu, cho tình ta tan theo bể dâu
tìm yêu thương trong mắt nhau
...tôi hiểu rằng lòng em rất đau

....Còn đâu nửa ngày nao tiếng cười,
Còn đâu nửa những chiều bước đi bên người
...giờ xe hoa đã xa, còn mình tôi xót xa
....thà ngày xưa đừng nên dối lòng, để ngày nay âm thầm bước đi theo chồng
...giờ không ai nhớ mông...
...tôi lỡ tình đi giữa trời đông....
...ngày em đi...nước mắt...lăn dài...


Thì hiện tại

Tiểu thư ngốc à...thật khó để anh hoàn thành phần hồi ký này...nhưng hôm nay anh đã hoàn thành nó rồi đó. Phần hồi ký dành cho em, có những giọt nước mắt lăn dài mỗi lần anh viết về em đó. Em có cho rằng anh yếu đuối quá không?

Mới đó mà đã hai năm trôi qua rồi. Hai năm dài so với nổi nhớ em nhưng lại chỉ là khoảng thời gian ngắn so với đời người. Em đã biến mất khỏi anh cũng như chính anh biến mất khỏi em để cùng nhau giữ lấy lời hứa hẹn ngày ấy. Mười năm đúng là quá sức so với tuổi trẻ của chúng mình em nhỉ. Anh đang tự hỏi liệu trong hai đứa mình ai sẽ là người bỏ cuộc trước nhỉ....nhưng anh lại không muốn chút nào vì giờ này anh biết mình càng yêu,càng nhớ em nhiều hơn hai năm về trước.

Anh không biết giờ em đang làm gì, anh không biết em đang sống tốt hay không...anh chẳng thể tìm thấy em mặc dù anh đã đang cố gắng...Em có đọc được hồi ký này chưa hả tiểu thư? Em có nhận ra anh không hả người yêu lạnh lùng kia...hãy cho anh một tín hiệu nào đó đi em, một câu nói, hay một điều gì đó để anh biết rằng em ổn được chứ....Anh chỉ cần điều nhỏ nhoi đó thôi...để anh an tâm mà cố gắng thực hiện lời hứa của hai đứa mình...

Còn 8 năm nửa thôi....ngày hẹn nhau cũng không còn quá xa đúng không em. Phù! Anh sẽ phải cố gắng nhiều hơn nửa rồi...chứ 8 năm sau em quay về mà anh chưa làm được gì thì tiểu thư sẽ giận anh dữ lắm đúng ko. Anh không biết cuộc sống trong 8 năm nửa trong hai chúng ta sẽ có những thay đổi gì, sẽ có những chuyện gì xảy ra....nhưng anh muốn em hãy hứa với anh rằng dù mọi thứ có ra sao đi nữa hãy sống thật tốt, hãy hạnh phúc nếu em yêu một ai đó khác anh, anh sẽ không giận em đâu, anh cũng sẽ tự cho mình những cơ hội, em cũng vậy nhé...xin hãy sống tốt, vì anh..em hãy cố gắng thật nhiều để có được hạnh phúc...8 năm nửa trở về, nếu em đã có hạnh phúc vì anh sẽ vui...còn nếu em chưa tìm được hạnh phúc...thì đừng lo nhé..đã có anh sẵn sàng bên cạnh tiểu thư rồi nè...sướng nhé...ưu tiên em nhất rồi đó...

Anh không phải con chiên ngoan đạo như em...nhưng anh sẽ vẫn mong chúa sẽ để em đọc được những lời này của anh và thêm mạnh mẽ để tiếp tục sống tốt, đừng có để mình bị tổn thương biết chưa, anh đang cố gắng để làm, cố gắng vượt qua những tổn hại sức khỏe..anh hứa anh sẽ ổn, anh sẽ tốt...Hãy cho anh một tín hiệu em ổn nhé...8 năm..nhớ đó...8 năm nhé tiểu thư. Anh yêu em!



p/s All: Cảm ơn các bạn đã đi cùng M cho đến ngày hôm nay...một câu chuyện kỳ cục và hoang đường đúng không nào. Với những người bạn (cũ, bạn học) của M...các bạn đã biết được cuộc sống thật bên ngoài lớp học của M rồi đó...hãy mĩm cười khi gặp mặt thằng M này nếu bạn hiểu M nhé ....Với những ai nghi ngờ hồi ký này xin đừng nói làm gì nửa. M không có gì để chứng minh sự thật đâu, đó là lí do M im lặng...đành phải để mọi người chờ đến 8 năm nửa để kiểm chứng sự thật...vậy nhé ! Cũng đừng ai thắc mắc vì sao M không liên lạc được, nếu làm được thì M chẳng cần ngồi đây viết hồi ký đâu
Đã chỉnh sửa bởi LeO (11.09.2014 / 13:35) [1]
LeO  LeO (641) (Admin) [Bầu Show] [Off] [#]  (6420 YA) (11.09.2014 / 13:33)
Trùm Cuối :D
141 lần được cảm ơn!
Ngày hôm qua...đã từng - Chap 114

Nó ngủ...ngủ li bì...cho dù những giấc mơ tràn về...nó vẫn có dùi mình để ngủ. Có lúc nó mở mắt ra...bắt gặp những ánh nắng ngày mới chiếu vào, lại lồm cồm bò dậy đi vào tolell nhìn lại mình trong gương. Đôi mắt nó lạnh lắm, lạnh như chính con người nó vậy. Bao lần thức dậy đi vào đây từ đêm qua đến giờ nó đều nhìn vào gương để tự chửi thằng khốn, thằng hèn nhát....vì nó đã bỏ rơi em giữa vòng xoáy của sóng gió cuộc đời, bỏ em bơ vơ một mình ngoài ấy. Lẽ ra nó phải ở bên em,lẽ ra nó phải để em mỗi lúc quay lại là nhìn thấy nó...vậy mà giờ đây nó chỉ biết đừng đây tự nhìn mình trong gương, chỉ biết vùi đầu vào giấc ngủ để trốn tránh hiện tại...

Lại thức dậy...trời nóng. Cơn khát nước khiến nó dường như đánh mất bản thân mình, khô cháy họng.Vội vã tu ừng ực nước trong bình mà chẳng thèo rót ra. Nếu được có lẽ nó sẽ uống hết cả bình nước, nó uống vội vã đến độ nước tràn khắp mặt, ho sặc sụa nhưng vẫn cố nuốt. Dòng nước mát dường như làm nó tỉnh lại khỏi cơn điên...nó quăng thùng nước xuống đất ngồi im dựa lưng vào tường...Điều đáng buồn cười nhất là..dù nghĩ thế nào nó cũng không hối hận vì quyết định như vậy.
Tiếng điện thoại reo vang. Là chị gọi cho nó.
- Nhox nghe nè
- Nhox sao rồi
- Uhm ko sao.
- Đang làm gì vậy
- Đang chuẩn bị đi làm
- Còn bé Thy
- Ko sao, Thy đang chăm sóc mẹ.
- Uhm...nghe giọng kỳ kỳ. Nhox có sao hok
- Ko sao đâu chị đừng lo.
- Thiệt hôn
- Thiệt
- Có gì cho chị biết đó
- Ờ. Thôi nhox đi làm đây
- Bibi nhox ha.

Nó cúp máy. Đứng dậy thay đồ rồi xách xe chạy qua quán làm việc. Chẳng biết nó lấy đâu ra tâm trạng để làm việc một cách bình thường như vậy nửa, nụ cười vẫn giữ trên môi với khách, vẫn đi vòng quanh quán, kiểm tra đèn, kiểm tra bàn ghế như bao ngày, tỉnh táo đến lạ lùng. Ngay cả ông Kha cũng không nhận ra được sự khác lạ từ nó. Quán mùa này khách đông, vì quán đang được trang trí chuận bị cho giáng sinh nên không khí trong quán cũng đậm mùi giáng sinh đến gần, mấy đứa phục vụ nữ cũng xún xính trong đồng phục màu đỏ đẹp mắt.

Bận rộn với những công việc trong quán nên thời gian trôi đi nhanh chóng. Mới đó mà đã về khuya. Nó phụ ông Kha đóng cửa quán xong thì xách xe lặng lẽ chạy về nhà. Dựng xe xuống, nó mở cửa...nhưng cửa không khóa, tự vỗ vào đầu trách mình vì lo buồn đi mà không chịu khóa cửa, cũng may nhà nó ko sài ổ khóa nên lúc khóa với lúc k khóa cũng như nhau.Nó đẩy xe vào trong đóng cửa lại rồi bật đèn. Ánh đèn điện sáng choang phá tan không gian tối tăm trong phòng. Nó quay lại...em ngồi đó thu lu trong góc ôm chặt lấy đầu gối nhìn nó. Ánh mắt em đầy sự tức giận...nó im lặng...em đứng dậy bước về phía nó, em nhìn nó rồi giơ tay tát một cái vào mặt nó...cái tát mạnh...ừ có lẽ em thất vọng và giận nó nhiều lắm.
- Đồ khốn...tại sao anh làm như vậy...đồ khốn...huhu anh là đồ khốn...tui ghét anh...tui ghét anh lắm đồ khốn....huhu

Em òa khóc nức nở...em dựa đầu vào lòng nó, em đấm liên tục vào ngực nó...như trút hết mọi nổi đau, trút hết mọi uất ức trong lòng lên người nó. Còn nó chỉ đứng im...đưa tay ôm chặt em vào lòng...thương em đứt ruột...thương em nhói cả lòng. Vậy mà nó chẳng thể nói được gì ngoài ôm em thật chặt...Em khóc, em mắng nó thật nhiều, em đấm nó...rồi em hôn nó...em hôn như điên dại, nụ hôn ngọt ngào nhưng mặn đắng vì nước mắt. Em và nó lại lao vào nhau, hai thân thể con người yêu nhau hòa làm một, nó nhìn rõ em, nhìn rõ người nó yêu đang trong vòng tay nó...nhưng chẳng nói gì...còn em..vẫn khóc, vẫn mắng nó là đồ khốn hàng trăm lần xen vào những tiếng nấc, tiếng thở, tiếng da thịt va vào nhau, tiếng em đấm vào ngực nó và trong đó có cả ba tiếng ngọt ngào...em yêu anh....

Căn phòng lại chìm vào yên lặng...em thút thít nằm trong lòng nó...em lạnh...em chui rúc vào người nó, cố dụi đầu thật sâu, cố thu chân thật gọn vào trong chiếc mền nhỏ...bóng tối bao trùm lài hai đứa...Nó ôm em, đôi tay nó ôm thật chặt, làn da mát lạnh của em tường chừng như quen thuộc giờ...càng thấy lạnh hơn...Em vẫn ko thôi ngừng mắng nó là đồ khốn....nhưng tiếng mắng nhỏ đi...dường như tiếng tim em đập có lẽ còn to hơn cả tiếng em mắng nó.
- Mẹ em sao rồi....
- Còn mê...ngta vẫn chưa rút hết được thuốc trong người mẹ....yếu lắm...nhưng ba em nói điều trị mấy tuần nửa là khỏi thôi...
- Ừ...
- Đồ khốn...sao anh làm vậy...anh có biết anh ích kỷ lắm không?
Em đấm mạnh vào ngực nó
- Ừ thì anh vốn là đồ khốn mà...
Nó mĩm cười. Em đưa tay che miệng nó lại
- Nhưng em yêu anh...em sống sao được nếu thiếu anh đây hả đồ khốn...
- Anh cũng thế...nhưng mà...mọi chuyện đã như vậy rồi...biết sao được hả em..
- ...

Em im lặng....nó cũng im lặng...chỉ còn tiếng thở đều đều, tiếng hai trái tim đập nhè nhẹ...Em hiếu nó..rõ ràng em hiểu vì sao nó phải làm như vậy...đau lắm chứ...xót lắm chứ...vậy mà em của nó vẫn ở đây, vẫn ôm nó thật chặt...
- Mười năm

Em phá tan không gian yên lặng bằng câu nói mà kể từ giây phút đó...câu nói của em đã đi cùng nó trong suốt những năm qua...và sẽ còn đi đến nhiều năm sau nửa.
- Mười năm...mười năm sau em sẽ trở về. Anh chờ em mười năm được không anh.

Nó im lặng...em cố nén xúc động ngồi dậy nhìn vào mắt nó.
- Có quá sức ko anh khi em bắt anh phải chờ em mười năm...anh sẽ chờ em đúng không đồ khốn?

Nó vẫn ko nói gì..kéo em vào lòng, tay nó vuốt nhè nhẹ lên ngực em...
- Em biết mười năm dài lắm, em biết thật vô lý nếu em bắt anh chờ em mười năm....em sẽ cho phép anh tự do tìm kiếm tình yêu khác, anh phải sống tốt...được không anh...Mười năm sau em sẽ trở về, em sẽ giành anh lại đó. Em mặc kệ ngta nói gì, em mặc kệ anh có yêu ai hay không...em sẽ quay về giành anh lại...em tin mình làm được vì...anh là của em...anh mãi mãi là của em...anh không phải của ai hết....

Nó gật đầu...hôn nhẹ lên môi em...
- Em muốn mười năm sau trở về anh phải tốt hơn bây giờ...anh không được thiếu tiền, anh phải lo được cho em, anh phải cho người khác biết anh không phải thằng khốn tay trắng biết chưa..anh biết chưa anh biết chưa....

Em hôn nó thật mãnh liệt sau mỗi câu nói biết chưa...người em run lên vì xúc động...thật kỳ cục...một cuộc tình kỳ cục của hai con người kỳ cục và những quyết định cũng kỳ cục...Nó mĩm cười đáp lại những nụ hôn của em. Bình tĩnh đến lạ lùng.
- Em sẽ không để mình yêu ai. Em sẽ căm ghét tất cả...Mười năm sau...em sẽ trở về...nếu mười năm nửa ko thấy em về...anh hãy lập bàn thờ cho em anh nhé...

Em mĩm cười, một nụ cười nó sẽ không bao giờ quên được. Thầm hận cuộc sống này, thầm hận chữ tiền...đã đưa em và nó phải rơi vào hoàn cảnh như bây giờ...đôi mắt em lạnh lùng...đáng sợ biết bao khi nói ra câu ấy. Nó biết em sẽ làm như vậy, nhất định em sẽ làm như vậy...và dù bây giờ nó quyết định thế nào..em cũng đã sẵn sàng rời xa nó trong mười năm.
- Em nói xong rồi phải không tiểu thư. Vậy là anh phải ở đây mười năm không được đi đâu hả...
- Ừ...
- Được quyền yêu người khác hả
- Ừ
- Phải có nhiều tiền hả
- Ừ
- Khó lắm đó
Em đấm vào ngực nó
- Anh hổng có quyền lựa chọn. Biết chưa đồ khốn!
- Ờ biết rồi...Phù...mười năm dài lắm...ôi...mệt rồi đây...ôi...mười năm...phù phù...

Nó bật cười...em cũng cười...hình như cuộc sống đã làm hai con người trẻ tuổi trở nên điên thì phải. Mười năm chờ đợi em,mười năm dài đằng đẳng so với tuổi đời còn rất trẻ của nó với những lời hứa mà em bắt nó phải làm cho bằng được. Mười năm để phấn đấu tốt hơn bây giờ, mười năm để chứng tỏ cho đời biết nó xứng đáng có em, mười năm để không còn tay trắng nửa,mười năm cho một sự thay đổi, mười năm để tìm lại tình yêu của mình đường đường chính chính, mười năm để không ai khinh nó không tiền nửa và mười năm để biết rằng...nó sẽ chờ em.
- Em quyết định đi....vậy còn chửi anh nửa...bất công ghê
- Đáng đời anh..ai biểu anh yêu em làm chi. Em xin lỗi...em biết anh đau nhiều lắm. Em mắng anh vì anh đã buông tay em...nhưng em phải cảm ơn anh vì anh là đồ khốn...buồn cười ghê ha anh..
- Ừ...anh xin lỗi. Xem như hai đứa mình có duyên không phận em à...biết làm sao được...cảm ơn em vì em đã hiểu anh...
- Yêu anh...dù anh làm đồ khốn cỡ nào em cũng yêu anh mà....em biết anh sẽ không tha thứ cho em nếu...vì em mà mẹ em có mệnh hệ nào...Em xin lỗi...em phải xa anh rồi....
- Ừ...anh biết mà...nếu đổi lại là mẹ anh..anh cũng phải chọn như vậy thôi tiểu thư à. Dù chuyện gì xảy ra...cha mẹ vẫn trên hết...cảm ơn em vì đã chọn chữ hiếu thay vì chọn anh. Nếu hôm nay em chọn anh và bỏ mặc mẹ...anh cũng sẽ không thể tha thứ cho bản thân mình. Thôi thì tiểu thư của anh... em phải sống tốt đó. Đừng lo...em cho anh mười năm...anh sẽ không rời khỏi SG này trong mười năm đâu. Vậy nhé
- Nhớ đó...mười năm sau...đồ khốn phải tốt hơn bây giờ đó...em hổng cho phép anh bỏ cuộc đâu biết chưa..
- Tuân lệnh tiểu thư!

Nó hôn em thật sâu...một cuộc nói chuyện kỳ cục và bình tĩnh đến lạ lùng của hai con người yêu nhau đến phát điên....đúng là điên thật mà...hai con người điên ấy lại lao vào nhau thăng hoa với đam mê xác thịt bình thường của những người yêu nhau bất chấp tất cả. Đời là gì...bây giờ...nó đã cảm nhận được rõ ràng rồi đó...và cuộc đời đã bắt đầu khắc vào tâm khám nó con số mười năm!
LeO  LeO (641) (Admin) [Bầu Show] [Off] [#]  (6420 YA) (11.09.2014 / 13:31)
Trùm Cuối :D
141 lần được cảm ơn!
Ngày hôm qua...đã từng - Chap 113

- Anh ơi...anh ơi...anh vào bệnh viện...ngay nha...em...em sợ lắm huhu...
- Thy..em có sao hok em bị sao vậy..
- Anh vào nhanh nha...em..em rối lắm..
- Ừ ừ chờ anh
Nó nói như gào lên trong điện thoại. Vội vàng đứng dậy chạy ra xe. Chị có lẽ cũng nghe thoáng qua được cuộc gọi của em với nó nên vội chạy theo.
- Nhox bình tĩnh đi nhox...chạy từ từ thôi
- Nhox biết rồi..nhox đi nha
Nó đẩy xe quay đầu lại đề máy chưa kịp chạy thì chị đã leo lên ngồi sau lưng. Ngạc nhiên nó quay lại
- Gì vậy chị
- Chị đi với nhox. Hok cho nhox đi một mình đâu

Nó không nói gì, quan trọng là giờ phải chạy vào bệnh viện gấp chẳng có thời gian mà hỏi chuyện với chị nửa. Nó phóng xe đi, cố hết sức len lõi giữa dòng người để chạy thật nhanh nhất có thể vào bệnh viện. Chẳng biết chuyện gì xảy ra nửa ngồi học trong trung tâm thôi mà sao tự nhiên giờ la ở trong bệnh viện. Hổng lẽ tan học đi chung với nhỏ Hân rồi bị tai nạn. Nghĩ đến đây nó nói nhỏ với chị.
- Chị call cho Hân coi Hân có sao hok tại hai người đó đi chung.
- Vậy hả. Nhox chạy chậm thôi để chị call

Chị bấm máy gọi cho nhỏ Hân, còn nó giảm tốc độ lại để tránh nguy hiểm và tiếng máy xe làm ồn.
- Alo Hân em đang ở đâu có sao hok?....vậy hả rồi hai đứa đang ở đâu?...có chuyện gì vậy em....uhm uhm chị biết rồi em ra cổng đón chị với nhox M nha....
Chị cup máy im lặng. Nó sốt ruột hỏi
- Hân nói gì vậy chị. Hân có sao hok
- Uhm Hân với Thy hổng sao. Em chạy chậm thôi chút vào bệnh viện thì biết.
- Vậy hả...
- Uhm

Chị đặt tay còn lại lên vai nó siết chặt. Hai bàn tay chị làm nó bình tĩnh trở lại, không quá lo lắng nửa, nếu ko có chị lúc này chắc nó cũng nằm dưới đường nảy giờ vì va quẹt với xe khác rồi. Cố gắng chạy nhanh nhưng không ẩu vì giờ nó cũng biết nó mà chạy ẩu sẽ mang tai họa đến cho chị, kiềm sự lo lắng cho em lại nó từ từ chạy xe một cách bình tĩnh. Cuối cùng đã đến bệnh viện. Nhỏ Hân đang đứng ở gần bãi gửi xe chờ. Gửi xe xong nó với chị đi về phía Hân.
- Có chuyện gì vậy Hân? Thy đâu
Nhỏ Hân ngập ngừng kéo tay nó đi chậm lại....
- M...Thy nó hổng...hổng sao...nhưng
- Nhưng sao...tự nhiên hai người ở trong này là sao nửa
- Mẹ Thy...cổ...tự...tự tử
Nó rụng rời tay chân...không còn tin vào tai mình nửa...mẹ em...tự tử sao...sao lại tự tử chứ...sao bà ấy phải làm như vậy....
- Cô ấy...uống thuốc ngủ tự tử...cũng may dì osin phát hiện kịp...giờ hổng sao rồi...M...M có sao ko

Nó im lặng dừng chân dựa lưng vào tường rồi từ từ ngồi xuống đất. Hai tay nó run run chấp trước mặt nhẹ nhẹ ôm lấy mặt. Mọi chuyện đột nhiên vượt ra khỏi tầm kiểm soát của nó, thực sự khiến no dường như thấy quá sức chịu đựng. Nó không thể nghĩ được đến trường hợp khủng khiêp này xảy ra, thực sự quá sức so với cách nghĩ của một thằng nhox đôi mươi tuổi đầu như nó. Cuộc sống lẽ nào phải ép nó đến đường cùng thì mới hả dạ hay sao, ba ấy phải ép em và nó xa nhau mãi mãi thì mới vừa lòng hay sao. Nó gục mặt xuống đất ngồi thừ người ra mặc cho chị và nhỏ Hân ngồi kế bên lo lắng khuyên bảo. Tai nó dường như ù đi. Trong nó bây giờ chỉ có hình ảnh em, nụ cười em và nước mặt của em.

Nó đứng dậy...tay nắm chặt tay chị để tìm một chút gì đó bình tĩnh
- Dẫn M lại chổ Thy đi Hân
- Uhm...

Nhỏ Hân đi trước. Nó im lặng đi sau.Hành lang bệnh viện càng ngày càng lạnh lẽo xa xăm...đi mãi nhưng sao vẫn chưa đến, bệnh viện quá rộng hay chính khoảng cách em và nó bây giờ...đang dần xa. Em ngồi đó thu lu một gốc, xung quanh lànhững người nó đã từng gặp mặt, dì osin, Tiến, thằng đầu ngựa và có cả Quang nửa. Họ đang đứng đó, nói những điều gì với em...dường như họ đang đem hết mọi trách nhiệm đổ lên đầu em thì phải. Em của nó có lỗi gì đâu, sao họ lại làm như vậy chứ. Nó rời tay khỏi chị chạy ào đến đẩy hết đám người đó ra khỏi em tay nó nắm chặt đứng chắn trước mặt em nghiến răng.
- Tránh xa hết. Thằng nào đụng tới Thy thì đừng có trách tau ác....

Từng chữ nó nói ra đều chứa đầy căm phẫn. Người nó lặng đi, đôi mắt nó có lẽ cũng đáng sợ như mắt một con thú dữ đang bị thương. Giờ này thằng nào mà nói một lời nào nửa làm tổn thương em, nó thề sẽ bắt thằng đó phải trả giá. Dường như sự dữ dội của nó cũng làm mấy người đó hơi chùn bước, chính mấy người đó cũng biết nếu đụng tới nó thì coi như đặt dấu chấm hết cuộc đời tại đây, có thể họ sẽ làm nó gục tại chỗ rất nhanh chóng nhưng rồi họ cũng không sống được ở đất SG này nửa, đơn giản ông Kha sẽ không tha cho thằng nào dám đụng tới thằng em của ổng, Tiến và thằng đầu ngựa đủ khôn để biết tới điều này. Biết lợi thế của mình nó tiếp lời luôn.
- Giờ thì mấy người về đi. Chuyện này để tôi giải quyết.
- Mày gây ra chuyện này còn đòi giải quyết gì nửa...
Tiến lên giọng nhưng ngay lập tức nó nghiến răng
- Tôi nói là mấy người đi về hết. Đừng có nói nhiều
- Mày....

Tiến nổi khùng tính nhàu tới ăn thua đủ với nó nhưng nhỏ Hân đã hét lên cảnh báo thằng Tiến, Quang cũng kéo người Tiến lại...Quang với thằng đầu ngựa im lặng kéo Tiến đi ra xa...Nó quay lại nói với nhỏ Hân.
- Hân đưa chị Phương về dùm M nha.
- Nhưng mà Hân
- Đi đi...M muốn yên tĩnh. Chị về trước nha. Nhox hổng sao đâu
- Uhm

Chị gật đầu im lặng kéo nhỏ Hân đi. Nó nghĩ chị cũng hiểu lúc này nó cần yên tĩnh với em.Dì osin vẫn đứng đó ngập ngừng
- Con...con cho dì ở lại chăm sóc cho bà chủ

Nó im lặng gật đầu rồi ngồi xuống ôm em vào lòng. Em khóc. Vai em run lên trong lòng nó...em nấc lên từng tiếng nghẹn ngào làm chính lòng nó cũng thắt lại. Nhưng lúc này nó không cho phép mình yếu đuối, nó cần phải vững vàng để xoa dịu cho em.
- Anh ơi...em sợ lắm...phải làm sao đây anh
- Đừng lo...có anh đây nè. Em đừng sợ...anh đây nè...anh ở đây nè

Em ôm lấy nó im lặng...em vẫn khóc, khóc cho đến khi ngủ thiếp đi. Thương em nhiều lằm nhưng giờ nó chẳng còn biết phải làm gì ngoài ôm em thật chặt. Đôi mắt nó nhìn xa xăm, trong đầu trống rỗng chẳng dám nghĩ gì nửa.

Tiếng xe cứu thương dồn dập làm em giật mình tỉnh dậy, em đưa ánh mắt ngơ ngác nhìn nó...Lấy tay quẹt nhẹ vết phấn nhòe trên khóe mắt em nó mĩm cười hôn nhẹ lên môi em. Dường như điều này làm em của nó vững tâm trở lại. em mĩm cười đứng dậy đi vào phòng, có lẽ là đi xem xét mẹ em. Em ngồi xuống, lấy khăn lau lên trán mẹ em, đắp lại chiếc chăn rồi ngồi im nhìn mẹ, vai em run lên khe khẽ...nó biết em của nó đang kiềm nén sự xúc động, em đang sợ, em đang lo, em đang đau nhiều. Nó biết điều đó...nó chỉ dám đứng bên ngoài cửa nhìn vào trong đau nhói...

Đêm đó em với dì ôsin túc trực chăm sóc mẹ em. Còn nó chỉ ngồi ở bên ngoài, không bước vào trong phòng, cũng không nói gì với em nửa, chỉ ngồi nhìn em hoặc chạy tới chạy lui mua cái này cái nọ cho em. Khuya, em mệt ngủ gục ngay bên cạnh giường mẹ em. Nó không ngủ, nó đứng đó nhìn em ngủ theo thói quen thường ngày, nhìn em rồi nó lại nhìn mẹ em...mọi thứ dường như đang dần ổn định, mọi thứ dường như nó đang bắt đầu đi đến nơi mà nó phải ở. Đi ra ngoài mua một chiếc áo khoác chỗ căn-tin của bệnh viện nó mang vào trong đắp lên vai em, vén nhẹ mái tóc, khẽ hôn lên má em một cái thật lâu...mùi con gái, mùi nước mắt quyện vào nhau khiến nó cảm thấy càng thương em nhiều hơn nửa. Nó đứng dậy bước ra ngoài, hai tay cho vào túi lặng lẽ đi ra bãi giữ xe. Nó lấy xe chạy thật nhanh, nó chẳng biết đang chạy đi đâu nửa, nó chỉ biết chạy đi chạy đi cho đến khi cảm thấy không còn muốn chạy nửa, nó móc điện thoại ra call cho nhỏ Hân.
- Alo...Hân ngủ chưa
- Uhm Hân chưa. M sao rồi
- M không sao.Hân có số của anh Quang không?
- Chi vậy M
- Cho M đi
- M định làm gì?
- Nhắn số anh Quang cho M ngay nhé

Nó cup máy vòng xe trở lại, tìm một quán cafe khuya ven đường ngồi xuống. Mở điện thoại ra bấm số của Quang. Tiếng chuông điện thoại nhẹ nhàng vang lên...Quang bắt máy
- Alo Quang nghe
- Em là M nè. Anh rảnh không ra cafe nói chuyện chút nhé
- Có chuyện gì?
- Cafe số....đường...Ra ngay nhé. Em chờ!

Nó cup máy ngả người xuống ghế dựa im lặng nhìn lên bầu trời. Trời SG đêm nay se lạnh như mọi ngày, không mưa nhưng cũng đen đặc, không ảnh trăng, không ánh sao, tất cả chỉ là một màu đen mà thôi.

Chiếc xe màu xám dừng lại bên đường. Quang bước ra nhìn quanh tìm nó rồi đóng cửa xe đi về phía nó. Quang gọi một ly cafe rồi ngồi xuống đối diện với nó. Mặc cho Quang làm gì nó vẫn chưa lên tiếng, nó chẳng cảm thấy áp lực khi ngồi cạnh một người có thể gọi là tình địch hơn nó về mọi mặt cả...nó nhìn lên trời mĩm cười nhè nhẹ.
- Anh yêu Thy nhiều không
Nó lên tiếng. Mắt vẫn không nhìn Quang. Hơi bất ngờ về câu hỏi của nó, nhưng rồi Quang cũng nhẹ nhàng
- Yêu!...Tôi yêu Thy trước cậu mà.
Nó đưa ly cafe lên miệng uống một ngụm. Nuốt thứ nước đen đắng ấy vào sâu trong cổ họng nó tiếp lời.
- Anh vẫn muốn làm đám cưới với cô ấy?
- Tất nhiên!
- Anh không để ý việc Thy không yêu anh sao
- Có chứ. Nhưng tôi tin sẽ làm cô ấy hồi tâm chuyển ý. Tôi biết cậu nghĩ tôi là người giàu có chỉ biết dùng tiền để giành lấy Thy....lầm rồi, đừng đánh đồng tôi với những người như vậy. Tôi yêu Thy thật lòng và tôi sẽ tôn trọng quyết định của em ấy.
- Vậy à.

Nó đưa mắt nhìn Quang.Ngoài việc Quang đã nổi nóng đấm nó vào đêm đó...nó nghĩ Quang là một người đàn ông tốt. Nó đã có dịp hỏi qua nhỏ Hân về Quang. Anh ấy đủ khả năng yêu thương chăm sóc cho em và với người như anh, đủ chín chắn, đủ thành đạt và kinh nghiệm sống để ko bị quá khứ của em làm ảnh hưởng tới tình cảm Quang dành cho em....có lẽ cái duy nhất mà Quang ko có được chỉ là em yêu nó. Chép miệng nhẹ nó lại ngửa mặt lên trời.
- Em sẽ để Thy trở về với anh.
Nó thốt ra câu nói nhẹ nhàng, nhưng với Quang thì ko, có lẽ anh ta không tin vào điều anh ta vừa nghe.
- Sao...Cậu nói gì
- Em sẽ để Thy trở về làm đám cưới với anh...nhưng với 2 điều kiện
- Điệu kiện gì
Nó ngồi thẳng dậy nhìn thẳng vào mắt Quang
- Thứ nhất xin anh hãy yêu thương cô ấy hơn bản thân mình...và thứ hai nếu lúc nào đó anh không thể làm được điều thứ nhất nửa xin hãy trả cô ấy về cho em. Được không?
Quang im lặng nhìn vào nó...một hồi lâu Quang bật cười
- Thật không ngờ một thằng đứng tuổi, có tất cả như tôi mà bây giờ phải nhờ một thằng nhox buông tay mới có được người mình yêu....haha cậu đúng là một thằng nhox đặc biệt. Ok...Tôi biết vì sao cậu làm như vậy. Tôi chấp nhận.
- À còn nửa...em nói cái này....nếu anh làm cô ấy tổn thương. Em biết được thì em sẽ liều mạng với anh và gia đình anh đó...chắc anh cũng nghe anh Tiến nói về việc hôm trước rồi đúng ko...vậy nhé
- Ok. Cậu lo xa quá. Tôi có phải con nít đâu mà không biết suy nghĩ. Tôi cũng có một điều kiện
- Anh nói đi
- Đừng làm phiền cuộc sống của cô ấy được ko
Nó mĩm cười chua xót...chuyện này là tất nhiên rồi...nhưng sao vẫn cảm thấy đau quá
- Ờ!
Cả hai im lặng. Mỗi người đang nghĩ về những điều khác nhau. Mọi thứ đã được nó quyết định một cách dứt khoát...dứt khoát đến nổi lòng nó nhói đau...ko biết nó sẽ chịu được nổi đau nào lớn hơn thế này nửa không.
- Cảm ơn cậu!...Vì đã nghĩ cho Thy. Tôi biết cậu không như những thằng khác theo đuổi em ấy. Tôi có nghe Hân kể về cậu. Tôi thực sự cảm phục suy nghĩ của cậu...tôi sẽ yêu thương Thy...cậu đừng lo về cuộc sống của cô ấy. Nếu có gì cần giúp hãy nói tôi sẽ...
- Đừng nói nửa. Em chẳng cần gì hết. Anh cứ giữ lời hứa là được rồi.

Nó chìa tay ra. Bàn tay nó nhỏ, quá nhỏ so với bàn tay của những người con trai khác bên cạnh em. Quang mĩm cười chìa tay ra bắt lấy tay nó. Cái bắt tay giữa những người đàn ông thực sự, ít ra nó nghĩ giây phút đó nó cảm nhận Quang là người đàn ông thực sự.
- Thy đang ở một mình trong bệnh viện đó. Anh vào đó đi. Chào anh!

Nó đứng dậy đề chiếc xe máy cà tàng của mình phóng vụt đi trong đêm tối....Dừng xe trên cầu vượt nó lặng lẽ ngồi một mình nhìn xuống dòng xe chạy bên dưới, những ảnh đèn đường làm sáng rực cả con đường chạy dài về phía xa. Mọi thứ xung quanh vẫn như cũ...mọi thứ vẫn vậy...chỉ thay đổi một điều....nó ngồi đây...chỉ một mình. Nó gục mặt xuống lặng nhìn về phía trước....không cười, không khóc, không bày tỏ một cảm xúc nào trên mặt cả....điều nó nghĩ bây giờ chỉ là em...nó biết em sẽ buồn, sẽ đau, sẽ giận nó biết chừng nào, nó biết nó đã có một quyết định tồi tệ là đã buông tay em ra, đã đẩy em đi xa nó...nó có phải là một thằng hèn không nhỉ...nó không biết nửa, liệu em có hiểu cho lòng nó hay không. Tự nhiên cảm thấy mình khốn nạn, hèn nhát đến đáng sợ....nhưng liệu còn cách nào khác hay không.Nếu làm như vậy là một thằng hèn, có lẽ nó sẽ vẫn quyết định như vậy...vì nó ko muốn em làm một người con bất hiếu, ngta có thể đánh đổi bất chấp tất cả vì tình yêu...nhưng thế giới này còn một thứ tình khác vượt hơn cả tình yêu...không gì khác ngoài tình mẹ, tình cha. Cho dù họ có là người không tốt đến chừng nào....nhưng cuối cùng họ vẫn là cha, là mẹ,là người đã sinh ra em. Nó đủ nhận thức để biết mẹ em chỉ giở trò, nhưng nếu lỡ bà ấy tự tử thực sự thì sao....liệu em của nó sẽ sống yên ổn cả đời bên nó hay ko nếu hạnh phúc ấy phải đạp lên mạng sống của người mẹ....

Vứt chiếc xe vào góc phòng. Nó nằm gục xuống nhắm mắt cố vỗ về giất ngủ. Cuộc sống đang sóng gió ngoài kia...và nó đã buông tay em ra...buông tay người nó yêu thương...ko phải vì nó muốn buông...mà vì...đời tàn nhẫn ép nó phải buông. Sài Gòn đêm yên lặng, gió lùa vào, tiếng nhạc vang lên dịu dàng...đâu đó vết cứa nhẹ nhàng, đâu đó mùi hương quen thuộc em vẫn kề bên, đâu đó nụ cười, đâu đó là chia xa
LeO  LeO (641) (Admin) [Bầu Show] [Off] [#]  (6420 YA) (11.09.2014 / 13:30)
Trùm Cuối :D
141 lần được cảm ơn!
Ngày hôm qua...đã từng - Chap 112

Thì quá khứ

Viết viết vẻ vẽ được một tí thì em làm đồ ăn sáng xong. Thơm ngát mùi trứng ốp-la, xe bánh mỳ của bà hàng xóm ngay trước nhà. Chỉ cần bước ra cửa là có bánh mỳ ăn sáng ngay.
- Nè ăn sáng rùi đưa em đi học. Vẽ linh tinh hoài
- Trời. Tác phẩm nghệ thuật của anh đó
- Thấy ghê. Cái này mới nghệ thuật nè.

Em đẩy dĩa trứng ốp-la vàng ươm ra trước mặt nó. Đúng là khéo tay thiệt, em của nó có khiếu làm nội trợ ghê.
- Chà khéo tay kiểu này ai cưới dc tiểu thư chắc sướng lắm ta
Em lườm lườm nó chu miệng
- Khỏi nịnh nha…ai thèm nghe đâu. Hiểm hiểm nửa đi. Ăn nhanh lên
- Từ từ tay bận rồi lấy gì ăn nhanh dc
- Bận gì đâu
Em chớp chớp mắt hỏi. Nó lấy hai tay ôm lấy eo kéo em ngồi lên người nó cười
- Nè bận vầy rồi sao ăn dc
Em chu miệng quay lại cắn nhẹ lên môi nó rồi cười tinh nghịch
- Hihi đồ lười.

Em mắng nó xong thì đũa lên gắp một miêng trứng kẹp vào bánh mì đút cho nó ăn. Có em sướng như tiên, được tha hồ ôm em thật nhiều để em chăm sóc. Đôi khi hạnh phúc đơn giản chỉ là những cử chỉ yêu thương như vậy, có lẽ hơi sến, có lẽ hơi quá đà…nhưng chỉ những người yêu nhau mới thấy được vì sao nên như vậy. Khi yêu đôi khi hãy vô tư thể hiện tình yêu của mình ra bên ngoài, ko phải để khoe khoang, không phải để ồn ào...mà đơn giản để đôi phương biết rằng bạn thực sự thoải mái và hạnh phúc khi yêu họ.
- Chiều nay chở em đi chợ nha
- Mua gì hả
- Uhm. Em muốn mua vài thứ để lên Đà Lạt mặc.Mùa này lạnh lắm đó.
- Nghe bạn anh nói trên đó giờ lâu lâu có mưa phùn nửa. Em coi mua loại nào ít thấm nước ấy
- Dạ. Chiều em đi với con Hân được rồi. Anh ở quán làm bình thường đi ha
- Ờ sao cũng được.

Ăn uống xong xuôi. Nó chở em qua trung tâm để em kịp giờ học. Tạm biệt em, tự nhiên thấy bơ vơ. Thời khóa biểu không có giờ học nhưng vẫn chưa muốn qua quán vì bây giờ còn sớm, qua cũng chẳng làm gì nhiều vì tầm này quán ít khách. Nghĩ đi nghĩ lại một hồi phát hiện đang chạy xe hướng về nhà chị. Nó vỗ vô trán 1 cái để trấn tỉnh người lại, dạo này có tình yêu nên cũng hay bị cái bệnh mơ mộng vu vơ. Dù sao cũng lỡ nghĩ đến chị rồi, mà nghĩ đến chị thì thấy hơi có lỗi vì mấy ngày nay quên mất tiêu chị luôn. Móc điện thoại ra call cho chị
Bài nhạc chờ nhẹ nhàng vang lên tiếp theo đó không lâu là cái giọng ngái ngủ như con nít của chị, nghe là biết đang nướng khét cái giường lun chứ đâu.
- Ta ghét nhà ngươi...ngta đang ngủ mà...
- Thôi mùi khét nồng nặc rồi chị hai. Dậy đi nhox qua chơi nè
- Tự nhiên qua chi. Tưởng ai đó quên mình mất rùi
- Quên đâu. Dậy đi...sắp qua tới nè
- Ngủ xíu nửa
- Dậy đi. Nhanh
- Mệt...ghét...giận..qua cho ngồi ngoài đường lun
- Ờ ờ

Nó cúp máy len lõi chiếc xe giữa dòng người buổi sáng sớm hướng về nhà chị, cũng không đông lắm vì đã qua giờ đi làm buổi sáng nên nó tha hồ bon chen. Cuối cùng nhà chị cũng hiện ra trước mắt, những đóa cúc dại trăng trắng chìa ra bên ngoài cánh cổng màu đen. Thật dễ nhận ra nhà của nữ hoàng trong số những căn nhà trong khu này. Dừng xe trước cổng, móc vừa móc điện thoại ra call thì đã thấy chị ngồi đung đưa trên chiếc ghế dựa trước nhà, người còn mặc nguyên bộ quần áo ngắn cũn, đi ngủ mà mặc đồ kiểu này tính giết người nhìn ngay cả trong mơ hay sao đây nè. Vừa thấy cái đầu nó lấp ló ngoài cổng chị liền đừng dậy tiến lại cổng...Chẳng nói chẳng rằng lấy tay bún cái bóc vào mũi nó...thật tàn nhẫn
- Ui da...đau
- Cho chừa cái tội phá ngta ngủ
- Hix người gì hung dữ thấy sợ lun
- Rùi sao...mún gì? Uýnh lộn hok...sáng sớm phá ngta
- Sớm đâu. Trưa rồi
- Chị nói sớm là sớm nha
- Ờ ờ thì sớm. Giờ đi chơi hok
- Hok

Chị chống nạnh phùng cái má ngước mặt lên trời. Công nhận y chan con nít giận đòi kẹo, có điều con nít này cao quá, gương mặt như nữ hoàng dưới ánh mặt trời...kiêu sa.
- Ờ vậy thôi...về
Nó nhún vai quay lưng bước trở ra xe. Chị nói với theo
- Đồ khùng!
Nó quay lại
- Gì nửa
- Giỏi về đi...thách đó
- Ơ thách gì
- Hok bít. Về đi rùi biết
- Vậy về nha
- Ừ...về đi coi ai giận biết liền
- Ai giận

Chị mở cổng bước ra kéo nó quay lại rồi dùng hai ngón tai chọt 1 cái vào hai má của nó...hix sao cái người này có đủ thử trò để hành xác nó vậy nè, chọt mún lủng mặt nó luôn.
- Chị giận nè
- Hix đau...sao giận
- Vì nhox về chứ sao
- Hok đi chơi thì nhox về
- Mệt!!! Đồ ngox
- Cái gì nửa đây
- Chị là con gái đó
- Ờ thì con gái

Chị bậm môi chu miệng nhăn mặt...công nhận người này nhiều cảm xúc cùng lúc trên mặt ghê.
- Tức quá điiiiiiii...con gái nói có là không biết chưaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaa
Trời! Muốn té ngửa với chị hại não gì đâu. Nảy giờ tính về tính cách thôi thì chị có miếng nào người lớn hơn nó chết liền, người gì nắng mưa y chan Sài Gòn vậy, thất thường
- Ờ ờ biết rồi. Vậy giờ sao?
- Chờ chút đi. Thay đồ chút
- Đồ này cũng đẹp mà
- Hok dám đâu đồ nịnh đầm. Đồ ngủ của chị đó
- Hix thôi mặc đồ này đi. Giờ chờ chị nửa chắc tới trưa quá.

Chị có vẻ xiêu lòng. Đứng xoay qua xoay lại ngắm nghía mình trong chiếc gương chiếu hậu xe nó.
- Mặc đồ này dc hok...kỳ quá
- Kỳ đâu! Vậy đẹp rùi
- Thiệt hả
- Thiệt
- Uhm cũng dc. Vậy giờ đi đâu
- Nhox chưa biết. Chị mún đi đâu?
- Đói bụng nè!
- Vậy chở chị đi ăn nha
- Uhm. Chị muốn ăn pizza
- Ăn ở đâu. Hok biết đường!
- Chị chỉ đường cho.

Nói xong chị leo lên xe nó ngồi đung đưa cái chân.
- Nhanh nhanh. Đói bụng lắm rồi
- Từ từ..hối như chạy giặt vậy. Hổng đội mũ bảo hiểm hả
- Đội
- Sao ngồi đó

Chị hổng nói gì cuối cuối cái đầu hướng về nó mắt nhìn vu vơ. Thôi hiểu. Nó lắc đầu lấy một cái nón đội lên đầu chị, cài dây lại rồi đề máy xe chạy đi. Lần này vì không biết đường đi qua quán pizza nên đành bấm bụng nhún nhường chạy xe vòng vòng theo lời chỉ đường của chị. Cái trò làm bộ chỉ đường tùm lum của chị lại dc dịp phát huy tối đa, thiệt là nhức óc gì đâu. Rõng rã mấy con đường cuối cùng cũng tới quán pizza mà theo nó nhớ là gần xịt nhà chị @@. Vào quán ngồi xuống, nó thở phào nhẹ nhõm vì thoát khỏi cái nắng của buổi trưa Sài Gòn, nhất là thoát khỏi cái trò hành xác của chị.
- Nhox ăn gì
- Tùy chị. Nhox hổng rành
- Vậy uống gì
- Tùy lun...mệt quá
- Hihi chạy xe có chút mệt
- Sao hổng mệt. Chơi gì chỉ đường chạy cà vòng cà vòng...
- Có đâu...quên đường thiệt mà
- Hix...hay quá...chút cho đi bộ về nhà
- Xíii dám ta cho cục kẹo liền

Chị cốc nhẹ lên đầu nó rồi quay qua gọi pizza với hai phần 7up. Trong khi chờ đợi nó ngả người ra ghế nằm nhắm mắt hưởng không khí mát lạnh của tiệm. Còn chị thì giở đủ thứ trò nghịch, lúc thì lấy khăn lạnh đung đưa trước mặt nó, đã đời lại trùm lên mặt nó đè đè, xong giở ra ngồi xăm soi mặt nó, tay nó, tóc nó cứ như chưa bao giờ thấy nó vậy. Tuy chị làm ra vẻ nghịch nhưng nó cũng đoán ra chị đang lau mặt cho nó và xem xét cơ thể nó xem có sao hay không đây mà. Mĩm cười nó im lặng mặc cho chị mún làm gì thì làm. Nghịch một hồi lâu pizza cũng được mang ra,nống hổi thơm ngát. Nó chỉ mới ăn pizza với chị mấy lần nhưng tự nhiên cũng quen được cái mùi vị của pizza nên cũng thấy thèm mặc dù mới ăn sáng với em xong. Chị tươi cười kéo nó dậy
- Mum mum!!!
Chị dùng cái giá xúc một miếng để qua dĩa của nó
- Ăn đi nhox. Ngon lắm
- Ờ ờ

Nó lấy chai tương ớt xịt vào pizza rồi cầm đưa lên miệng. Lâu hổng gặp chị quên mất tiêu quýy tắc bất thành văn khi ăn với chị của nó là phải đề cao cảnh giác...và chưa kịp cắn, miếng pizza đã nằm gọn trong tay chị với gương mặt cười hả hê. Chưng hửng, lấy lại bình tĩnh nó lập tức kéo lấy tay chị giằng lấy miếng pizza trở lại. Ăn với chị mà không biết chiến đấu giành giựt thì chỉ có nước nhìn miệng chắc lun. Tiếng cười, tiếng cãi nhau lại làm rộn một góc quán...nếu không có tiếng nhắc nhở nhẹ nhàng của phục vụ thì chắc chị với nó lăn cồm ra đất mà giỡn rồi...Ăn thì ít mà giỡn thì nhiều nên cả hai tiếng đồng hồ trong tiệm làm lung tung cái bàn người ta lên chị với nó mới tính tiền đi ra khỏi quán. Có lẽ lần sau đi ăn với chị ở cái quán nào cũng phải dặn phục vụ cho hai đứa một ngồi dưới đất ở 1 góc cho chắc ^^.

Chở chị ra khỏi tiệm, trên đường nhiều người nhìn theo hai đứa. Chẳng có gì lạ vì chị của nó người mặc đồ trắng, làn da trắng, nhưng giờ hoa văn rất ư là tinh tế màu tương ớt tương cà, nó cũng hổng thoát khỏi số phận áo quần toàn những đốm tương dính đầy. Thầm nghĩ cách để về nhà ăn nói với em đây. Áo này của em mua hix hix, nói chung về nhà giặt liền phi tang cho chắc ăn.
- Hihi dơ quần áo hết rồi nè
- Tại chị chứ ai. Ăn mà giành hoài
- Ai biểu nhox hổng biết nhường chi
- Nhường rồi mà chị có để yên đâu
- Kệ chị. Nè về nhà cho chị thay đồ đi ngứa quá à
- Ờ. Nảy giỡn xung lắm mà
- Mệt về đi
- Biết rồi.

Nó đành phóng xe trở về nhà chị. Đồ nó dày, có dính cũng sơ sơ bên ngoài, còn chị mặc đồ mỏng nên dính một tí là thấm vào tới da thịt ngay ngứa là phải. Về đến nhà, chị kiu nó đẩy xe vào trong sân rồi chạy ù vào trong. Vào tới cửa mới chịu quay đầu ra nói to
- Nè ngồi đó chơi đi hổng có đi lung tung nha
- Biết rồi.

Chị chạy biến vào trong cánh cửa. Còn nó thì ngồi xuống một mình trên ghế im lặng ngắm nhìn khu vườn trước sân nhà chị Lần trước chị được nhìn từ ngoài, hôm nay đặt chân vào trong mới cảm nhận hết sự bình yên và thoải mái. Trời Sài Gòn trưa nắng nóng nhưng trong sân vườn nhà chị thì không, có lẽ vì khu vườn này được thiết kế bởi chị của nó và thứ gì của chị nó đều có cảm giác rất bình yên khi tiếp xúc.. Ngắt một đóa hoa cúc dại ngậm vào miệng nó nhắm mắt thưởng thức không khí trong lành của nhà chị.

Ngồi suy nghĩ vẩn vơ một hồi, chị cũng xuất hiện bên cạnh nó nhẹ nhàng ngồi xuống.M Mùi hương thoang thoảng từ cơ thể chị làm nó cảm thấy khoan khoái. Mĩm cười mở mắt ra. Chị vẫn dịu dàng trong bộ quần áo màu trắng nhẹ nhàng.
- Nè ai cho ngủ trong nhà ngta
- Ngủ hồi nào
- Thấy nhắm mắt nảy giờ
- Ờ nhắm mắt chơi thôi
- Tin chết liền. Ăn trái cây đi. Của anh Phong mua đó
- Sướng ha
- Chứ sao. Ăn đi ngon lắm. Ăn dâu tây nè.
- Ờ. Nè mệt rồi hổng giỡn nửa đâu nha
- Biết rồi ông tướng

Nó gật đầu cầm lấy trái dâu bỏ vào miệng với sự đề phòng cao độ. Chị tủm tĩm cười trước thái độ ăn căn thẳng nó.
- Hôm nay vui ha
- Uhm.
- Sao được tự nhiên qua chơi với chị vậy
- Ờ thì hổng làm gì nên qua
- Hổng làm gì mới qua. Tưởng có người yêu bỏ chị mất tiêu
- Bỏ đâu mà bỏ. Tại tùm lum chuyện chứ bộ
- Ổn hết chưa nhox..chuyện với bé Thy đó
- Ờ ờ
- Uhm. Vậy cũng mừng.

Chị mĩm cười tựa cằm lên bàn
- Kể chị nghe về Thy đi
- Kể gì giờ
- Kể chuyện hai đứa gặp nhau đó. Chị muốn biết cô bé ngốc nào đi yêu nhox khùng nhà mình
- Trời! Nói cứ như nhox tệ lắm hổng bằng
- Còn gì nửa. Đáng ghét vậy mà cũng có người yêu
- Nói xấu hoài nha

Nó bật cười cầm trái nho nhét vào miệng chị, chị mĩm cười vui vẻ nuốt trọn trái nho nhai nhè nhẹ.
- Kể đi
- Bắt đầu từ đâu giờ
- Thì từ lúc nhox gặp bé Thy đó.
- Ờ ờ...

Nó khẽ cười ngả lưng ra ghế nhớ lại ngày đầu nó gặp em...thật kỳ cục và khó quên. Nhưng chưa nói thành lời thì tiếng chuông điện thoại đổ dồn phá tan không gian im lặng. Chị quay mặt nhìn nó móc điện thoại ra. Là số của em.
- Anh nghe nè
Tiếng em gấp gáp bên kia...không đầu không đuôi, hốt hoảng, ngập ngừng....
LeO  LeO (641) (Admin) [Bầu Show] [Off] [#]  (6420 YA) (11.09.2014 / 13:29)
Trùm Cuối :D
141 lần được cảm ơn!
Ngày hôm qua...đã từng - Chap 111

Chạy lòng vòng một hồi cũng tới quán ăn. Không gian xanh và cổ kính. Nhìn quán ít ai nghĩ đây là một quán ăn dành cho những người trẻ tuổi cả nhưng ở quán này rất ít khách là người lớn. Ban ngày bán rất nhiều món ăn khác nhau, ban đêm thì trở thành một quán cafe lung linh với ánh đèn. Suốt mấy năm vẫn không thay đổi. Có chăng là phục vụ khác, bàn ghế cũng khác. Tầm chiều tối quán khá đông. Chủ yếu là đồng phục áo dài, áo trắng của học trò sinh viên. Thi thoảng mới nhìn thấy vài người khác biệt vào quán như nó và Mèo. Chọn một góc khuất trong quán, nó ngồi xuống im lặng nhìn quanh. Mặc cho Mèo gọi món gì thì gọi. Chắc Mèo vẫn nhớ tụi nó hay ăn những món gì mỗi khi vào quán này. Gọi món xong Mèo quay qua nhìn nó cười
- Nè quán đổi chủ mất tiêu rồi
- Ờ…vậy đồ ăn còn ngon hok
- Uhm! Đổi chủ chứ hổng đổi người nấu
- À. Vậy cũng hổng ảnh hưởng mấy
- Có chứ. Có thêm mấy món mới
- Ờ.
- Nói chuyện gì thấy ghét ờ hoài
- Ờ ờ

Mèo cười. Nó cũng cười.
- Nhớ bà Ngọc hok
- Ờ
- Lấy chồng rồi
- Hồi nào
- Mới hồi tết nè. Bả có kiếm M mời đám cưới mà Mèo có gặp lại dc M đâu mời
- Ờ! Thôi mời cũng hổng đi đâu
- Sao vậy…ngại hả
- Ờ chắc vậy.
- Ông Kỳ cũng có vợ luôn rồi
- Hổng quan tâm.
- Hihi mấy người khác lấy chồng lấy vợ hết lun. Giờ còn Mèo với bà Liên à.
- Vậy sao Mèo hổng lấy chồng luôn đi cho đủ bộ
- Xí làm gì tự kiu ngta lấy chồng. Bộ sợ Mèo hả
- Sợ gì. Thấy ai cũng có gia đình. Mèo có luôn cho đủ bộ
- Chưa thích! Mèo còn nhỏ mà
- Sax! Biết mình nhiêu tuổi chưa mà nhỏ.
- Kệ. M giỏi M cưới vợ đi ở đó giỏi xúi
- M nhỏ hơn Mèo nhìu mà
- Mệt! Hổng tính lơn nhỏ với Mèo nha.
- Ờ ờ.

Phục vụ mang đồ ăn ra cắt ngang cuộc trò chuyện. Dọn đầy món ăn ra bàn. Nhiều Món thiệt. Có món cũ món mới nửa. Ngày xưa đi ăn trên bàn chỉ 1 hai món là dữ lắm, bây giờ thì khác, hổng còn tranh nhau một dĩa đồ ăn nửa. Như thường lệ nó vẫn chủ động chăm sóc nồi lẩu. Làm phục vu quen tay cho nên đi ăn uống đâu đó nó vẫn chủ động làm tất cả để mấy người phục vụ đỡ phải chăm sóc bàn của nó. Mèo gắp đồ ăn vào chén nó rồi vui vẻ tự gắp cho mình. Buổi ăn khá vui vì những câu chuyện kể về cuộc sống của mấy người bạn của Mèo mà nó quen. Nói chung đa số đều lớn tuổi hơn nó nên giờ họ đều đi làm, có gia đình hoặc đã di chuyển đến nơi khác sinh sống. Nó cũng không muốn gặp ai vào lúc này. Hỏi để biết vậy thôi.
- M tính mấy giờ về dưới
- Dưới nào
- Nhà M đó
- Ờ không M không về nhà đâu.
- Ủa vậy giờ M tính ở đâu
- Chắc vào nhà nghỉ đỡ đêm nay sáng về SG sớm
- Về sớm chi. Ở lại chiều mai hả về
- Thôi về con làm mấy thứ mai đi làm sớm nửa
- Vậy sao. Chút Mèo chỉ cho M nhà nghỉ ha
- Ờ.
- Đưa M qua nhà nghỉ xong Mèo phải chạy về nhà đóng cửa salong cái rùi qua đi chơi với M được hok
- Chơi gì nửa
- Chưa biết. Đi vòng vòng thui. Lâu mới gặp mà.
- Ờ. Sao cũng được

Tính tiền xong Mèo chỉ đường cho nó chạy ra nhà nghỉ ở gần mấy quán cafe ngoài ngoại ô thành phố. Trên đường đi có đi ngang qua nhà Mèo. Salong của Mèo cũng đẹp, tuy không quá lớn những nhìn sơ qua bên ngoài thì có vẻ cũng khá ổn. Hồi trước nó chỉ là thằng học trò long nhong, còn Mèo thì đã nghĩ học để theo người khác học make up, làm tóc, làm nail…vì Mèo chán học chữ. Nó cũng chán. Có điều hổng thể tự nhiên bỏ học như Mèo dc…
- Nè! Salong Mèo vẫn thiếu bảo vệ giữ xe kìa. Làm hok
- Ờ từ từ mai mốt thất nghiệp về xin làm liền
- Nhớ nha. Vậy Mèo để trống chỗ đó cho M. hihi

Nó cười nhẹ. Thì ra vẫn còn nhớ lời nói đùa năm nào. Mèo vẫn hay nói khi nào Mèo mở salong sẽ bắt nó về làm bảo vệ giữ xe cho Mèo, cơm ngày ba bửa, sáng cho 10 ngàn uống cafe, tối cho hun một cái, khuyến mãi thêm con heo để bỏ ống tiền uống cafe dư cuối tháng dắt Mèo đi mua sắm @@.

Đến nhà nghỉ. Cũng khá đẹp, bên ngoài có cả sân vườn, nằm không xa cafe phi trường. Người tiếp tân nhìn hai đứa nó cứ như cặp tình nhân đang đưa nhau vào nhà nghỉ vậy. Mèo hiểu ý nhìn nó cười tủm tỉm nháy mắt, nó cũng cười đi thẳng lên phòng. Mèo vội chạy theo phía sau giả bộ nắm tay dựa đầu vào vai nó diễn cho tiếp tân thấy.
- Mắc cười ghê
- Cười gì
- Thì người ta hiểu lầm tụi mình đó
- Ờ ờ
- Thôi M nằm nghĩ đi. Mèo chạy về nhà chút rồi qua.
- Ờ đi từ từ thôi
- Biết rồi.

Mèo đi ra ngoài khép cửa lại. Nó nằm dài trên giường, với tay bật tivi lên xem. Từ lúc chuyển lên thành phố, mức sống của tỉnh nó cũng tăng hơn, có cả truyền hình cáp rồi…chẳng những vậy hệ thống cáp cũng đã vươn mình về đến quê nó luôn. Nó thầm nghĩ chắc giờ này ông anh nó ở quê chắc đang nằm rung đùi ngoài chòi giữ tôm mà coi phim tuốt bên tây luôn ấy chứ =)). Bấm tivi vòng vòng, cuối cùng nó cũng chọn kênh ca nhạc của yeah1 cho lành, chẳng có gì để coi. Đài thì nhiều nhưng nào giờ nó cũng đánh mất thói quen coi tivi rồi, có time phòng trọ nó cũng nối cáp để xem như tivi mở cả ngày, chẳng coi dc gì toàn chui đầu vô cái máy tính cuồi cùng nó cắt cap chuyển nhượng cai tivi cho thằng bạn luôn. Hôm nào có đá banh thì chui đầu ra cafe ngồi coi cho mát.

Nằm suy nghĩ vẫn vơ một hồi nó ngủ thiếp đi lúc nào không hay. Lúc trước cuộc sống của nó cũng vậy. Luôn di chuyển, có khi nó đi hàng trăm km chỉ để thăm một người bạn vài tiếng rồi lại di chuyển sang nơi khác. Giờ cũng đi nhiều nơi trong ngày có điều hổng còn đi bằng xe máy nửa. Nó thức dậy bởi tiếng gọi khe khẽ. Mở mắt ra Mèo đang ngồi cạnh nó mĩm cười.
- Ngủ gì say như chết. Bộ hổng sợ người khác vào phòng ăn trộm đồ nửa hả
Nó cười
- Ờ…còn được cái thân với mấy trăm ngàn trong túi. Có đồ đạc gì đâu mà trộm.
- Thì trộm người.
- Ờ ai trộm dc thì cho trộm
- Hihi dzậy Mèo trộm à
- Duyệt luôn…về nhớ nuôi cơm nha
- Chuyện nhỏ!...hi giờ đứng dậy rửa mặt chở Mèo đi chơi đi. Đói bụng
- Sax…mới ăn hồi nảy.
- Biết mấy giờ chưa anh hai.
- Ờ ờ

Nó đưa điện thoại lên coi giờ. Mới đây gần mười giờ rồi. Vậy là ngủ dc gần 3 tiếng. Chắc Mèo đã ngồi để nó ngủ nảy giờ…Uể oải đứng dậy chui vào tolet đánh răng rửa mặt cho tỉnh táo xong nó bước ra ngoài, suýt bật ngửa khi nhìn thấy Mèo đang quay lưng vào kiếng để make up lại. Dân trang điểm có khác, ăn mặc rất hợp dáng. Đúng là Mèo khác xưa rất nhiều nếu không muốn nói ít nhất về ngoại hình Mèo đã không còn teen nửa mà trưởng thành hơn, dịu dàng hơn và tất nhiên quyến rũ người khác phái hơn. Thành phô quê ban đêm cũng lấp lánh những ánh đèn, trời mát, gió thổi nhẹ nhẹ, chiếc xe chầm chậm lăn bánh trên đường, mèo đẹp nhẹ nhàng dưới ánh đèn đường hoàn toàn che lấp sự có mặt của nó trong ánh nhìn của người đi đường, có lẽ cái số của nó đi với ai cũng bị chìm.
- Nè
- Gì
- Về trên đó làm ơn ráng ăn nhiều nhiều với tập thể thao chăm lại đi
- Ờ..
- Nói thiệt đó. Cho lớn người, khỏe ra chứ tính để nhỏ xíu vậy hoài hả
- Hết cao dc rồi
- Ai nói. Bạn Mèo có người bằng tuổi M mà tập thể thao nhiều, ăn nhiều giờ nhìn lớn lắm đó. Nhìn hổng ra luôn
- Vậy hả
- Thiệt mà…nhớ đó. Mai mốt về phải khỏe hơn nha
- Ờ ờ

Câu nói này có nghĩa Mèo sẽ muốn gặp lại nó. Trong đầu nó vẫn chưa định hình được…nó sẽ còn gặp Mèo nửa hay ko. Có lẽ chờ thời gian trả lời vậy. Ghé một quán cafe muộn ven thành phố, nó ngồi một mình gọi nước, còn Mèo thì chạy ra mấy xe bán hàng rong mua linh tinh mang về đủ món ăn vặt. Nhìn vậy mà vẫn không bỏ cái tật ăn hàng ngày nào. Mặc cho nó ngồi im nhìn, Mèo vui vẻ vô tư thưởng thức mấy món ăn của mình, thi thoảng quay qua đặt vào tay nó một miếng trái ây hoặc xâu cá viên…Ăn đã ngồi uống nước, uống xong ăn, hỏi linh tinh về cuôc sống, công việc hiện tại của nó. Duy chỉ về hồi ký là Mèo ko hề nhắc đến.
- Mèo sắp lấy chồng
Mèo bất ngờ hạ giọng, đôi mắt nhìn xa xăm. Nó gật đầu
- Vậy à.
- M có bất ngờ ko
- Ờ
- M có chịu về dự đám cưới Mèo hok
- Chừng nào…
- Mèo tính lại rồi cho M biết sau.M có về ko

Nó im lặng. Vẫn chưa biết nên trả lời sao. Nó mà về, cũng sẽ phải gặp lại nhiều người quen cũ, có người nên gặp, có người không, rồi lời bàn tán này nọ của họ rủi đến tai chồng Mèo…thì cũng hơi ngại. Chưa kịp trả lời Mèo đã cười nhẹ
- Coi cái mặt nghiêm trọng kìa. Nói chứ Mèo sẽ suy nghĩ lại việc cưới.
- Sao vậy
- Tại M đó
- Hả sao lại tại M
- Tại Mylife của M đó.
- Là sao

Mèo im lặng cầm ly cafe đắng nghét của nó đưa lên miệng uống một cái, khẽ nhăn mặt vì vị đắng rồi nhẹ nhàng
- Mèo ko biết. Mèo muốn dành thêm thời gian để suy nghĩ. Lúc trước định cưới cho xong rồi làm gì làm. Từ khi đọc chuyện của M xong Mèo thấy mình coi nhẹ chuyện cưới xin quá. Mèo thì cũng lớn tuổi rồi, nhưng gia đình Mèo hổng có khó khăn gì, salong của Mèo làm được nên đâu có phải lo lắng chuyện cưới chồng để yên ổn cuộc sống chi. Hổng phải lo lắng chuyện tiền bạc cuộc sống thì đâu có lí do gì để cưới chồng vội vàng mà chưa thấy yêu thương người ta. Hihi Mèo muốn dành thêm thời gian tìm hiểu thêm. Đừng có nói Mèo tham lam nha, tự nhiên Mèo cũng muốn có một người yêu thương thật kia.

Nó cầm li cafe lên uống một hơi gần cạn chép miệng.
- Ờ! Chuyện này là tương lai hạnh phúc của Mèo. M hổng có ý kiến nhưng mà phải suy nghĩ cho kỹ đó
- Biết rồi…đừng lo Mèo hổng có đổ thừa cho M đâu.
- Ờ ờ. Vậy người kia thì sao. Hổng sợ ảnh buồn hả
- Hok…hai đứa cũng mới tính à chưa làm gì. Mèo có nói nhà rồi. Ba má cho Mèo thêm 2-3 năm nửa tự do quyết định mà. Chứng đó hổng chọn dc ai thì ba má bắt cưới liền.
- Nhà dễ quá ta
- Dễ gì…ba má đang ưu tiên lo cho thằng quỷ em Mèo thì có. Bị bỏ rơi mà hihi
- À ra vậy.

Mylife của nó làm Mèo suy nghĩ lại như vậy liệu là điều tốt hay xấu nhỉ. Thôi thì tùy Mèo quyết định. Mèo có điệu kiện tốt vậy chắc việc tìm người xứng đáng cũng không khó mà. Chỉ tiếc là tiếc cho cái người không cưới dc Mèo thôi. Ổng mà biết lí do tại nó chắc khỏi về quê luôn @@. Trời về khuya. Nó và Mèo trở về nhà nghĩ. Đêm đó Mèo ở lại với nó
LeO  LeO (641) (Admin) [Bầu Show] [Off] [#]  (6420 YA) (11.09.2014 / 13:29)
Trùm Cuối :D
141 lần được cảm ơn!
Ngày hôm qua...đã từng - Chap 110

Hai đứa lại im lăng. Chỉ có tiếng xe, tiếng trò chuyện của những người khách ngồi gần đó. Dường như lần gặp lại này đánh dấu một điều...cả hai đều thực sự trưởng thành hơn, với nó ít nhất là trong suy nghĩ. Mèo lên tiếng
- Sức khỏe M sao rồi
- Sao là sao
- Đừng làm bộ nửa. Mèo biết hết rồi.
- Biết chuyện gì
- Biết mọi chuyện xảy ra với M sau khi tụi mình chia tay.
- ...
- Bất ngờ lắm hả.
- Ờ ờ
- My Life!....Mèo nhận ra M ngay từ những dòng đầu tiên hồi ký đầu tiên.
Nó ngả người ra ghế thở nhẹ một cái mĩm cười. Thì ra...Mèo đã tìm thấy nó nhờ hồi ký.
- Mèo đọc nó suốt hai ngày hai đêm. Hổng ăn hổng ngủ....hì khóc nửa đó
- Ờ
- Thì ra vì chuyện đó M mới quên Mèo dễ dàng như vậy đúng hok?...Mèo thấy ghen tị với mấy người đó lắm. Sao M hổng bắt đầu hồi ký từ lúc mình quen nhau? M hận Mèo nhiều đến vậy sao?
- Ờ ko...đừng nói vậy. Chỉ là...
- Chỉ là Mèo hổng đáng chứ gì. Mèo biết mà. M lúc nào cũng vậy. Chẳng thèm hiểu cho người khác. Nói làm là làm, nói xa là xa, nói biến mất là biến mất. Hổng nhờ người bạn cho Mèo đọc truyện bằng blog M chắc Mèo hổng bao giờ tìm được M.
Nhấp một ngụm cafe lên miệng nó khẽ quay qua lau nước mắt cho Mèo. Lại một người nửa khóc vì nó, dù không cố ý nhưng tự nhiên cảm thấy thằng nó đáng giận quá.
- Mèo đừng như vậy. Mọi chuyện dù sao cũng qua lâu rồi. Hồi đó tụi mình còn nhỏ ai trách được. Giờ mọi thứ thay đổi rồi. M khác, Mèo có lẽ cũng khác. Thôi để mọi chuyện hồi đó qua một bên đi, được không.
- Mèo hổng biết nửa...Mèo chỉ thấy tự nhiên đọc về M xong...Mèo nhớ lại hồi đó M đối xử với Mèo cũng tốt biết nhiêu...vậy mà Mèo hổng biết trân trọng. Lâu nay Mèo cứ tưởng yêu thương mấy người khác....nhưng mà tự nhiên thấy nhạt lắm...hổng còn chút cảm xúc gì với người yêu Mèo hiện tại. Chỉ thấy muốn gặp lại M thôi....
- Ừ...Mèo có người yêu rồi hả
- Uhm. Lúc M bỏ đi. Tính tới giờ Meo quen cũng 3-4 người rồi đó.
- Vậy à!
- Nhiều hả M
- ...
Nó im lặng. Chỉ 3-4 người thôi sao. Nó cứ tưởng phải nhiều hơn chứ. Ít ra cũng phải bằng 1 phần số người nó quen sau khi chia tay Mèo chứ. Âu cũng nhờ những điều Mèo làm ngày trước, đã có thời gian biến nó thành một thằng học trò khốn nạn xem tình cảm là một trò chơi và nó chơi khéo đến mức số người nó chơi trò chơi tình cảm vu vơ nghĩ lại cũng ko nhớ nổi bao nhiêu người trong vòng vài tháng điên của nó. Tiếng Mèo cắt ngang dòng suy nghĩ của nó
- M sống tốt hok
- Ờ...cũng bình thường à. Còn Mèo giờ sao rồi
- Uhm Mèo học make up, làm tóc xong từ lúc đó rồi. Giờ Mèo có một cái salong ở đây nè.
- Vậy hả...
- Có thời gian Mèo lên SG tính mở salong. Nhà hổng cho đi xa nên giờ mở tại nhà luôn. M muốn qua chơi hok.
- Thôi!
- Hì M còn nhớ mấy chuyện hổng vui ở salong Mèo học nghề chứ gì
- Ờ ko...
- Vẫn hổng thay đổi ha. Lầm lầm lì lì như trước...nói chuyện với Mèo toàn ra vẻ người lớn ko lun
- Uhm
Nó bật cười. Tự nhiên nhớ lại lúc trước quen Mèo....chưa bao giờ nó gọi Mèo là chị mặc dù mèo lớn hơn nó đến 3 tuổi. Chỉ thích gọi bằng Mèo vì nó thấy Mèo con nít hơn nó nhiều. Lúc đó nó cũng cao bằng Mèo mà nên hổng cho Mèo làm chị với lại từ đầu Mèo cũng có chịu làm chị nó đâu.
- M sẽ tiếp tục hồi ký hả
- Uhm
- Có Mèo trong đó hok
- Là sao
- Lúc nào có thời gian M viết về Mèo đi
- Để làm gì
- Để M hổng quên Mèo...
- Xin lỗi Mèo nhưng mà M..
- M yêu ai kệ M. Mèo chỉ muốn dc xuất hiện trong hồi ký M thôi. Chuyện nhỏ mà. Nếu M hổng còn hận Mèo...thì M viết một chút về Mèo đi. Một chút thôi!
- Nhưng Mèo hổng sợ người quen biết hả. Tự nhiên pulic chuyện yêu đương cho nhiều người biết. Áp lực lắm đó.
- Uhm! Mèo hổng sợ. Tự nhiên thích bắt chước tính bất cần đạp lên dư luận mà sống của M ghê.
- Trời! Nhiều người ghét lắm. Thích chi
- Cũng có người ghét, có người thương mà.
- Ờ...Nói trước! Có chuyện gì...đừng có hối hận đó
- Nói vậy! M đồng ý rồi ha
- Ờ ờ
- Hihi thanks M
Mèo cười tít mắt reo lên khe khẽ, đột nhiên hôn cái chụp lên má nó rồi ngồi giả bộ gọi tính tiền. Còn nó thì đứng hình hết mấy giây. Hồi đó...cũng bất ngờ hôn cái chụp lên má nó mỗi lúc nó ngồi ở chổ Mèo học chơi game...giờ tự nhiên làm nhớ lúc trước thật. Nó mĩm cười uống cạn li cafe. Nếu hồi ký hoang đường sáng tác của nó chỉ là một việc làm vô bổ hay nhảm nhí theo một số người ko thích thì giờ nó càng có thêm lí do để tiếp tục kể câu chuyện của mình cho người khác biết được rồi. Nó tìm được nhiều người bạn mới...và bất đầu có nhiều hơn những người cũ nhận ra nó và quay về...ít nhất nó cũng thấy điều mình đang làm đã thu được những kết quả ngoài mong muốn.
- Đi ăn nha M
- Ờ
- M ăn lẩu với Mèo nha. Lẩu hải sản ở... đó nhớ hok
- Ờ ờ
- Chắc hok chứ gì. Người gì vô tình thấy sợ luôn
- Ờ
Nó gật đầu mĩm cười. Nó có quên đâu, chỉ là không nhớ đường thôi chứ Mèo nói ra là trong đầu nó hiện lên hình ảnh của quán liền. Không ngờ gần 4 năm trôi qua rồi, mãi từ thời nó còn là học trò...vậy mà đến giờ quán vẫn bán sao...Đôi lúc có những điều ta ngờ chừng như rơi vào quên lãng...nhưng khi trở về nó vẫn còn tồn tại theo thời gian. Thay đổi hay không âu cũng do lòng người mà thôi.
- Chở Mèo đi
- Xe đâu
- Kìa
Mèo chỉ tay về chiếc SH toàn một màu trắng, điểm vài họa tiết hoa. Nó nhìn xe rồi nhìn lại Mèo. Ừ nếu con gái khác chạy SH thì chắc nó có ý kiến tí, còn Mèo dáng cao ráo...chạy SH cũng hợp chứ hổng như vài bạn trẻ khác, người nhỏ xíu mà cứ thích chạy xe to nhìn buồn cười.
- Xe gì trắng vậy
- Hì Mèo mới làm màu lại đó
- Chà con gái cũng độ xe hả
- Có đâu! Thằng em Mèo độ cho Mèo đó.
- Ờ.
Nó leo lên xe cầm lái. Mèo ngồi nhẹ nhàng sau lưng...đôi tay vờ như vô tình đặt lên vai nó. Mèo mĩm cười.
- Chạy đi. Mèo chỉ đường cho. Người gì thành phố quê mình mà hổng biết đường
- Ờ
Nó rít ga. Chiếc xe phóng đi giữa ánh nhìn của khách ngồi uống cafe. Hồi đó chở nhau cọc cạch trên chiếc xe đạp của Mèo. Còn giờ...vẫn chở Mèo trên chiếc xe của Mèo chứ hổng phải xe nó, khác chăng là giá trị của chiếc xe thay đổi theo thời gian mà thôi. Mèo khác...nhưng nó thì vẫn là trắng tay..trắng nhạt nhòa chứ hổng có đẹp như chiếc xe nó đang chạy. Điều nó có sau vài năm bon chen với đời có lẽ là vài trãi nghiệm nhiều hơn cái tuổi của nó vậy thôi.
LeO  LeO (641) (Admin) [Bầu Show] [Off] [#]  (6420 YA) (11.09.2014 / 13:28)
Trùm Cuối :D
141 lần được cảm ơn!
Ngày hôm qua...đã từng - Chap 109

Thì hiện tại

( Trở về sau chuyến đi ngắn xa SG nhiều sự kiện và cảm xúc, thôi thì dành một vài chap để viết về thì hiện tại vậy...)

Chuyến xe tốc hành băng băng trên đường. Ngồi dựa mình vào khung cửa kính lặng nhìn về phía trước. Thật may mắn vì được ngồi băng trước, có thể nhìn ra khung cửa kính, nhìn con đường nhựa như đang chạy ngược trở vào đầu xe. Đường về quê vẫn không thay đổi nhiều, miền Tây với những cánh đồng xa tít chân trời, những đường dây điện trãi dài xa xăm. Nếu đi bằng xe máy có lẽ thi thoảng nó sẽ ngừng lại để ngắm nhìn...nhưng đang đi xe khách nên dành phải ngồi im mà suy nghĩ linh tinh. Mệt thật, năm nào cũng phải bị quay trở về để ký giấy quân sự. Thôi thì xem như một cợ hội để có dịp về lại quê vậy. Mấy hôm nay bận bịu với công việc mới, những suy nghĩ và cả những ký ức cứ vây quanh nó như cuốn phim chiếu chậm, rõ ràng từng hình ảnh của quá khứ đan xen vào hiện tại...đôi lúc ngọt ngào, đôi lúc cũng nhói lòng.


Xe vào bến. Choảng tỉnh bởi tiếng mở cửa xe, tiếng chèo kéo khách của mấy ông xe ôm giành khách mời mọc. Cố chen ra khỏi đám đông, tránh xa vài bàn tay níu kéo mời khách, nó im lặng đi ra xa leo lên chiếc xe trung chuyển. Lần nào trở về cũng im lặng, cũng âm thầm chẳng cho bất cứ bạn bè hay người thân nào biết, trên người cũng chẳng có hành trang nào khác ngoài số tiền nhỏ nhét đại trong túi, cái điện thoại và mảnh giấy chứng nhận sinh viên của trường. Xe trung chuyển đưa nó vào phường. Cố tìm ban chỉ huy quân sự phường, trình giấy...ký tên. Khoảng nửa tiếng là xong, vậy đó năm nào cũng bị hành hạ bỏ việc, bỏ học về đây chỉ để ký một chữ duy nhất. Chán mấy cái thủ tục giấy tờ tào lao này thật. Trưa nóng, mệt vì chuyến xe dài...nó tìm một quán cafe gần đó đặt lưng xuống, gọi món cafe không đường quen thuộc với nó nhưng hơi khác người với nhỏ phục vụ.


Nhấm nháp ly cafe thật đắng, thả người vào không gian mát mẻ của tán cây trong sân quán, mắt nhìn vào những bóng nắng len lõi giữa tán cây chiếu vào mặt nó. Đúng là sức khỏe càng ngày càng yếu, lúc trước đi xa một ngày chạy xe máy suốt mất trăm cây không cần nghĩ vẫn khỏe như thường, còn giờ tự biết mệt nên đành đi xe khách, ngồi ko mà giờ cũng thấy đuối kèo....Đang tự trách sức khỏe của mình thì tiếng chuông điện thoại reo.Số máy lạ, chắc là anh em nào đọc hồi ký của nó call rủ cafe đây mà. Nhưng không, nó alo mấy tiếng liền vẫn không thấy ai trả lời thay vào đó là sự im lặng. Có lẽ máy có vấn đề nên không nghe được đối phương nói chuyện nên nó cup máy. Một lúc sau sô máy ấy lại gọi tiếp. Lần này vẫn như trước, chẳng ai nói gì cho đến khi nó nói tiếng xin lỗi phải cup máy thì giọng con gái vang lên nhỏ nhẹ ở bên kia.
- M
Sững người lại trong giây lát nhưng rồi nó cũng trấn tĩnh lại, mất điện thoại mất hết số nên giờ bạn gọi ko biết là số ai. Nó vội xin lỗi trước.
- Ai vậy. Sorry M mất điện thoại nên hổng biết số này là ai
- Uhm...
- Vậy sô ai đây
- Mèo nè
Lại sững người khi nghe tiếng Mèo nè...Chẳng lẽ là....Nó vội nhẹ giọng
- Mèo....có phải là....
- Uhm là Mèo. M quên Mèo rồi sao
- Ừ ừ không. Nhưng tại M tưởng lâu quá không liên lạc nên...
- M vẫn lạnh lùng...
Mèo bật cười...nụ cười tuy nghe qua điện thoại cũng cảm nhận một nỗi buồn nào đó.
- M hổng còn giữ số Mèo sao
- Ừ ừ mất điện thoại mấy lần nên ko nhớ số ai hết. Mà sao Mèo biết số này của M
- Muôn biết gì về M cũng đâu khó lắm đâu. Bạn M Mèo quen nhiều mà
- Ờ
Vài giây im lặng từ cả hai. Nó cũng bất ngờ khi Mèo đột nhiên liên lạc với nó sau gần 4 năm cả hai tự mất tích với nhau.
- Mấy giờ M về tới đây
- Về đâu
- Về quê mình nè
- Ủa sao biết M về
- Uhm. Biết chứ sao không.
- Ờ chắc M hổng về dưới đâu, ghé VL làm giấy xong rồi trở về SG.
- M về đây được không. Một ngày thôi
- Chi...
- Mèo muốn gặp M
- Tự nhiên muốn gặp chi
- Uhm...M về nha. Giờ Mèo chạy xe lên thành phố (TV) chờ M nha.
- Nhưng mà...sao tự nhiên...M nghĩ mình ko nên....
- Mèo chờ đó. M về nhanh nha. Mèo có lí do muốn gặp M. Một lần cuối thôi.
- Lần cuối cách đầy gần 4 năm rồi mà. Giờ gặp làm gì nửa?
- Cứ về đi. Xin M đó. Mèo chờ. Cafe phi trường nha M. Nhớ quán đó hok. Nằm ven đường băng sân bay đó.
- Ờ nhớ. Nhưng mà...
- Vậy nha. Mèo chờ...tut tut tut...
Mèo cup máy. Chẳng cho nó cơ hội từ chối. Nó chẳng có lí do gì để gặp lại Mèo cả, cũng hoàn toàn không muốn gặp. Dù gì cũng biến mất hơn ba năm rồi mà. Tưởng chừng không bao giờ xuất hiện trước mặt nhau nửa, vậy mà bây giờ đột nhiên ở đâu xuất hiện call cho nó mặc dù đây là số điện thoại nó nghĩ chẳng bao giờ Mèo biết được. Lòng chẳng muốn về nhưng...chính vì sự tò mò cộng với tấm trạng đang lãng đãng nghĩ về ký ức cho nên nó như vô thức đi vào quầy vé xe mua vé về TV. Chẳng có gì khó vì với hãng xe này cứ 1 tiếng sẽ có một chuyến xe về TV mà.


Xe khởi hành. Nó lặng lẽ nhắm mắt ngủ giết thời gian để khỏi phải suy nghĩ nhiều. Có lẽ lần này về, chẳng qua thăm lại một người cũ vậy thôi. Ừ..thì chỉ là người cũ của thời cấp 3...đã chìm vào ký ức tưởng chừng đã lãng quên.


Hơn một tiếng rưỡi trôi qua rồi thì phải. Xe cũng sắp đến nơi rồi, đường từ VL về TV cũng chỉ hơn 70km, xe chạy khá nhanh nên không mất quá nhiều thời gian. Những dãy cafe san sát nhau trãi dài từ ngoại ô thành phố, hai năm gần đây những hình thức quán cafe đẹp đã du nhập vào thành phố quê của nó hình thành nên cả một làng cafe hay còn được gọi là phố cafe. Có lẽ từ giờ đây cũng là một đặc trưng của thành phố quê nó. Những quán cafe đẹp theo nhiều phong cách san sát nhau năm một bên con đường lớn dẫn vào trung tâm thành phố nhưng còn bên đây đường thì vẫn là những hàng bạch đằng, những bãi đất trống và những con đường nhựa cũ của sân bay nhỏ có từ rất rất lâu về trước. nay chỉ con là nơi thả diều, tập lái xe, đua xe của cư dân thành phố. Cafe phi trường nằm ven đường nổi bật giữa bãi đất trống, sau lưng có thể nhìn rõ sân bay lấp ló giữa những hàng bạch đằng cao tuổi. Nó bước xuống xe. Chậm rãi tiến vào cafe. Đưa mắt nhìn quanh để tìm. Một người con gái đang ngồi một mình, đeo kính đen vẫy tay mĩm cười với nó. Tiến lại gần, nó nhẹ nhàng ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh. Mèo đây sao. Trưởng thành hơn rất nhiều, ra dáng một người con gái trưởng thành hơn, đẹp hơn và hình như sắc sảo hơn thì phải. Nó im lặng nhìn ra phía xa xa, cafe phi trường chỉ đơn giản nằm ở sân bay chứ có bao giờ nhìn thấy được chiếc máy bay nào cất cánh đâu. Nhưng dù sao cũng nhiều người thích ngồi ở đây để ngắm nhìn một điều gì đó bình yên và thoải mái.
- Anh uống gì
- Cafe không đường nha em.
- Hả? Không đường hả anh
- Ừ. Nhớ nha, đừng có bỏ đường vào đó
- Dạ anh chờ em chút.
Nhỏ phục vụ đi rồi. Mèo mới tháo kính đen quay qua nhìn nó mĩm cười. Vân nụ cười và gương mặt quen thuộc ngày trước, có chăng là nét trưởng thành, son phấn trang điểm và dấu thời gian làm Mèo khác đi mà thôi. Có lẽ gặp nhau ngoài đường nó vẫn nhận ra Mèo nhưng chắc không dám gọi vì bây giờ...sắc sảo và đẹp hơn trước rất nhiều. Không còn là một thiếu nữ trẻ nửa mà đã trưởng thành hơn rồi. Ít nhất là Mèo chín chăn hơn so với nó rất nhiều...vì dù saoMèo cũng hơn nó đến 3 tuổi mà.
- M nhận ra Mèo hok
- Ờ ờ
- Mèo thì nhìn cái biết M liền. Hổng khác chút nào. Con nít quá. Hổng có mấy cục mụn này chắc tưởng M chưa dậy thì quá
- Uhm...trời thương nên cho nhỏ xíu hoài mà. Mèo lớn hơn M mà...nhìn M con nít đúng rồi.
- Hì...vậy sao lúc trước ai nói Mèo con nít hơn
- Ờ lúc trước khác. Giờ Mèo khác mà
- Uhm. Khác thì khác ngoại hình. Còn Mèo vẫn là Mèo thui.
- Ờ
Câu chuyện ngắt ngang bởi nhỏ phục vụ mang cafe ra cho nó. Cả hai im lặng một lúc lâu, nó nhấm nháp những giọt cafe đắng chát ấy trong những suy nghĩ về Mèo....mọi thứ đúng là khác, nhưng không hiểu sao cảm giác vẫn là Mèo ngày trước....thay đổi chăng chính là cảm xúc và cuộc sống của hai đứa mà thôi.
- M quên mèo rùi đúng hok
- ....
- Mèo biết mà. Hì...M nói M biến mất là biến mất mà. Mèo hổng điện tìm M chắc M cũng hổng nhớ tới Mèo đâu.
- Ờ...lâu quá rồi...cũng...
- Nhưng Mèo vẫn nhớ M.
- ....
- Hì...khó tin quá ha. Chuyện xa xưa...giờ Mèo nói nhớ M chắc M cười mèo lắm hả.
- Ờ ko...
- Mệt! M vẫn như cũ. Nói chuyện lạnh lùng thấy sợ lun. Thoải mái đi. Mèo với M hổng có xa lạ gì đâu nè.
- Ờ ờ.
- M còn nhớ còn giận chuyện cũ hả.
- Chuyện nào
- Chuyện tụi mình. Chuyện Mèo làm M.....
- Ờ ko. Thời con nhỏ long nhong....làm gì nhớ mà giận dai vậy chớ
Nó mĩm cười. Ừ thì thực sự nó chẳng còn cảm giác gì về chuyện cũ. Chỉ là thờ học trò lơ ngơ, vu vơ bất cần. Làm sao nó đủ thời gian để nhớ tới chuyện đó chứ. Lâu nay nó cũng cứ tưởng mọi thứ chỉ là trò chơi tuổi nhỏ thôi chứ. Tự nhiên Mèo nhắc lại, nó cũng cảm thấy hơi buồn cười.
- M vô tình thiệt. Hì còn Mèo thì nhớ tới giờ luôn. Chưa bao giờ quên...
- Vậy à. Mèo nhớ chi. M hổng nghĩ gì nửa đâu mà
- Nhưng Mèo nghĩ.
- M xin lỗi
- Có gì đâu.Mèo mới có lỗi mà. Hihi. Nói thiệt dù sao lúc đó Mèo cũng hơn tuổi M nên suy nghĩ hổng có vu vơ như M đâu. M thì quên dc vì Mèo biết tính M,còn mèo hổng quên được. Nhớ lắm.
- Ờ
- Vẫn nói ít quá ha. Toàn Mèo nói.
- Thì M vốn vậy mà
- Uhm. Mèo biết. Tưởng M thay đổi rồi chớ
- Sao thay đổi
- Vì Mèo làm M thay đổi
- Ồ...có một chút. Nhưng vẫn vậy à
- Uhm. Vẫn vậy
Mèo mĩm cười. Những lời nói không đầu không đuôi...như những vết giật của đoạn phim cũ đang chiếu. Chấp vá rách rời....chỉ người trong cuộc mới hiểu được mà thôi.
- Mèo xin lỗi
- Vì chuyện gì
- Vì...làm M tổn thương.
- Ờ...chuyện qua lâu rồi mà.
- Nhưng Mèo...vẫn thấy tiếc và hối hận.
- Đừng như vậy. Thời gian qua...M nghĩ cũng phai nhòa...cũng quên mà
- Hì Mèo hổng quên mới chết nè.
- Hồi đó phải chi Mèo đừng có làm vậy với M thì...chưa chắc M với Mèo xa lạ như giờ ha.
- Ờ ờ...thì ai biết được tương lai đâu. Mèo nghĩ nhiều quá đó.
- Mèo con gái, lớn hơn M mà. Lúc đó M con nhỏ chứ Mèo cũng đâu nhỏ lắm đâu
- Ừ....
- Giờ M thấy Mèo sao
- Sao là sao
- Có đẹp hok. Nói thiệt nha. Hổng có nịnh à
Nó mĩm cười. Không cần nịnh, Mèo đúng là đẹp hơn trước rất nhiều. Lúc còn quen nhau, mèo cũng thuộc dạng đẹp và kute mà. Lúc đó nó quen dc Mèo cũng vì Mèo đẹp và kute. Giờ thì không còn kute của tuổi teen nửa mà đẹp thực sự, lại biết cách make up, ăn mặc mốt thì không thể chê được. Nó gật đầu.
- Ừ đẹp.
- Hì...nhớ hùi đó mắc cười M ghê. Thích Mèo vì mèo đẹp mà tối ngày toàn xạo xạo chê Mèo xấu. Giờ biết Mèo đẹp rùi hả.
- Ờ...giờ khác
- Biết rồi. Tối ngày nói giờ khác giờ khác hoài...nói vậy buồn lắm đó.
- Ờ thì hổng nói nửa.
- Hì phải chi hồi đó Mèo hổng ỷ mình đẹp có nhiều người thích thì...Mèo đâu có làm chuyện có lỗi với M. Hồi đó ngu thiệt. Giờ lớn rồi...ngồi nhớ lại Mèo thấy giận mình lắm.
- Lại nói chuyện đó nửa. Bộ Mèo gọi M về gặp để nói M biết chuyển đó thôi sao
- Uhm. Lâu ngày gặp. Cho Mèo nhớ hùi xưa chút đi. Khó tính quá à
- Ờ. Hổng phải khó. Mà sợ Mèo buồn thôi
- Thì ngta buồn thiệt chứ bộ.
- M hổng nghĩ chuyện lâu rồi mà làm mèo buồn tới vậy. Hơi bất ngờ
- Uhm. Mèo cũng hổng biết sao Mèo nhớ và buồn chuyện M nhiều vậy nửa. Chắc tại M đó
- Sao tại M
- Tại M hùi đó...làm Mèo thích M chi
- ....
- Thiệt tình...tính giỡn chơi..ai ngờ thíchM thiệt. Rùi M đi...giờ vẫn nhớ M nhiều. Hì chắc Mèo bị điên mất tiêu rùi.
- Mèo...nói..vậy hoài..M hổng muốn Mèo buồn đâu. Hay mình nói cái khác đi
- Ko...Mèo muốn nói chuyện này à. Sau này rủi hổng còn cơ hội nói nửa sao
Nó im lặng. Thực sự thấy khó xử và bất ngờ vì những lời Mèo nói. Nó đã quên, hoàn toàn ko nhớ chút gì. Vậy mà Mèo nhớ nhiều tới vậy sao. Tỉnh cảm học trò vu vơ thôi mà ta @@. Nó biết Mèo không nói đùa. Chính ánh mắt và giọng nói xúc động của Mèo nói lên điều đó. Người ta nói cafe Phi trường này là nơi dễ làm người ta nhớ về kỉ niệm, giờ càng thấy lời đồn đó chính xác. Ít nhất là lúc này, Mèo (đã từng là của nó) đang cố gắng kéo nó nhớ về kí ức ngày xưa. Dù quên từ lâu nhưng giờ cũng thấy một chút gì xao xuyến....Ừ thì ít nhất trước mặt là một cô gái trưởng thành, đẹp, lớn hơn nó đến 3 tuổi...có lẽ ít nhiều ai mà ko nao lòng chứ.
LeO  LeO (641) (Admin) [Bầu Show] [Off] [#]  (6420 YA) (11.09.2014 / 13:28)
Trùm Cuối :D
141 lần được cảm ơn!
Ngày hôm qua...đã từng - Chap 108

Tháng mười hai…những cơn gió heo may thổi hanh hao luồn vào căn nhà trọ nhỏ xíu. Đêm bình yên. Em nằm trong vòng tay nó dịu dàng. Vài bài hát nho nho vang lên từ chiếc điện thoại cũng không đủ xóa tan không gian yên lặng. Mới đó mà sắp giáng sinh rồi. Em có đạo…Nó không biết em có phải con chiên ngoan đạo hay không nửa. Còn nó thì không. Nó không muốn tin vào bất cứ vì thánh thần nào khác. Điều nó tin chính là bản thân, tin ở bạn bè, tin ở những người nó yêu thương chứ không muốn đem niềm tin của mình mang cho một thế lực siêu nhiên nào khác. Có lẽ chính vì vậy cuộc sống của nó ồn ào, sôi động và nhiều niềm vui và cả khó khăn, đau khổ chăng.

Đã hai ngày kể từ khi gặp mẹ em. Cuộc sống của em và nó bên nhau bắt đầu một cách chậm rãi và hạnh phúc. Em hiền ngoan như người vợ nhỏ trong nhà. Nó không phải ăn cơm trên căn-tin trường hay ăn ngoài quán nửa. học xong nó chạy qua trung tâm em học ngoại ngữ đón em về nhà cùng nấu cơm ăn. Tối nó đi làm, em cũng ra quán ngồi chơi chờ nó tan làm rồi cùng nhau đi ăn tối. Dù ăn muộn nhưng cả hai đều cảm thấy rất vui. Nó cười nhiều, trêu em nhiều hơn. Em cũng lại giở trò nhỏng nhẽo như bao người con gái khác đối với người yêu mình. Chẳng đứa nào nhắc đến mẹ em làm gì nửa. Đã thỏa thuận cùng nhau để mọi thứ qua một thời gian kia mà. Tài sản của hai đứa giờ có đến hai chiếc xe một của nó và một là của em. Mấy hôm nay em tạm thời ở nhà nghĩ ngơi lấy lại tin thân rồi mới bắt đầu đi diễn lại. Nó cũng đã xin phép ông Kha dc có thời gian đưa đón em đi làm đổi lại nó sẽ phải quản lí quán nhiều hơn trước. Nó biết ổng làm vậy cũng là vì muốn cho nó rèn luyện thêm công việc quản lí nhân sự và hoạt động của quán thôi mà.

Cả hai ngày, em và nó nói chuyện rất nhiều về dự những dự định tương lai của hai đứa. Mọi thứ có thể sẽ khó khăn nhưng theo tính toán thực tế thì cả hai đều đủ sức vượt qua. Như đã nói nó có nguồn thu nhập ổn đinh từ tiền lương quán, mẹ của nó cũng cố gắng lo lắng cho nó (tuy ko đủ những cũng đỡ phần nào), thu nhập đi diễn bình thường của em như đã nói hoàn toàn dư sức để hai đứa sống không quá khó khăn, ko đứa nào phải bỏ học và thậm chí có thể dư ra một khoảng để làm vốn tính toán cho tương lai lâu dài. Em nói sau này em muốn mở một shop bán hoa nè vì em có mấy người bạn ở Đà Lạt kiêm cả những món trang sức, phụ kiện, giày dép quần áo thời trang nửa. Nó sẽ hoàn thành việc học, lấy một tấm bằng sau đó học thêm một khóa quản lí hay gì khác nửa để cùng em làm việc, có thể nó sẽ gắn liền với công việc quản lí cafe và tận dụng khả năng chuyên ngành của mình để thu hút khách cho shop của em. Mọi tính toán nghe cứ như là một giấc mơ vậy, hạnh phúc…và trong đôi mắt của em và nó đều ánh lên những hy vọng và sự quyết tâm.. Nói là một giấc mơ nhưng những việc em và nó tinh toán hoàn toàn nằm trong khả năng có thể thực hiện được mà…Tình yêu của em và nó có lẽ chưa bao giờ mơ mộng hay vu vơ với những hồ đồ của tuổi trẻ mà thay vào đó là sự tính toán suy nghĩ rõ ràng dựa trên thực tế khả năng, tình yêu của hai đứa. Nó tin nếu thực sự cố gắng, một ngày nào đó nó và em sẽ chứng minh cho mẹ em và những người phản đối khác rằng cả hai đủ sức để ở bên nhau hạnh phúc…Phù…phải cố gắng hơn nửa mới được.
- Đang nghĩ gì đó đồ ngốc
Tiếng em thì thầm luồn tay vào tóc nó xoa xoa nhẹ nhàng. Nó hôn lên cổ tay em
- Đang nghĩ về tương lai hai đứa mình
- Lại nghĩ nửa hả
- Ừ.
- Mệt anh ghê…tụi mình tính như vậy rùi cứ cố gắng làm đi nè.
- Anh biết rồi. Em nè! Em có buồn hok
- Buồn gì cơ
- Vì không nghe lời…
- Buồn thì buồn…nhưng em vui nhiều hơn. Em tìm được người em yêu thương…em vui lắm. Anh ngốc hổng biết cảm giác của em đâu. Hihi hạnh phúc lắm luôn…em mất anh em nghĩ minh hổng còn sống vui dc nửa đâu.
- Uhm anh biết rùi
- Biết rùi thì đừng có suy nghĩ linh tinh lo lắng cho em nửa. Em vui thật mà. Em hổng hối hận vì quyết định ở bên anh đâu.
- Ừ…anh chỉ lo khi thấy em theo anh chịu khổ thôi
- Hi nếu anh là em anh có quyết định theo em hok
- Ờ ờ thì..thì
- Thấy chưa vậy hỏi em chi đồ ngốc. Sợ em khổ thì phải yêu thương em nè, phải cố học nè rùi còn phải làm việc thiệt tốt nửa bù đắp lại cho em biết chưa
- Ờ ờ biết rồi tiểu thư
- Còn nửa
- Gì nửa
- Hổng có được lăng nhăng biết chưa. Anh đó…đồ bay bướm. Nhìn cái mặt nghi lắm
Em chỉ tay vào trán nó chu chu cái miệng
- Trời! lại nghĩ xấu cho ngta. Bày đặt ghen linh tinh nửa ha
- Ghen sao hổng ghen…ai mà hổng ghen với đồ xấu xa như anh
- Nói xấu hoài nha
- Rùi sao
Em nghinh mặt lên thách thức. Dám cả gan thách thức nó. Kỳ này hun cho chết lun. Nghĩ là làm nó đè em xuống hôn ngon lành trên môi em mặc cho em cố ra vẻ chống cự cho có lệ, miệng cười khúc khích.Giấc ngủ ngon lành...đêm tháng mười hai những cơn gió vẫn khẽ lùa qua khung cửa..ừ thì có một chút lạnh...ừ thì chỉ một chút lạnh mà thôi.


Sáng, mình minh ló dạng sau những dãy nhà cao tầng trước mặt. Em cuộn tròn trong chiếc mền ấm áp, trong vòng tay ôm chặt của nó. Cánh tay tê rần mất cảm giác nhưng nó cũng chẳng buồn rút ra. Chỉ sợ em lại thức giấc. Hôm nay không phải đi học. Thôi thì ngủ nướng với tiểu thư lười này thêm chút...Nó mĩm cười cuối mặt hôn nhẹ lên má em rồi im lặng ngắm nhìn người nó yêu ngoan ngủ. Việc ưa thích của nó từ khi yêu em đến giờ chỉ đơn giản ngắm nhìn em ngủ. Nó luôn thích bị thức giấc nửa đêm bởi sự đụng chạm, chẳng bực tức vì bị phá giấc ngủ mà cảm thấy vui vì dc tỉnh dậy để nhìn em...có nhiều lúc tưởng chừng như đang mơ, có lúc không thể tin được nó lại có được người yêu tốt như vậy. Nếu người ta bảo nó nên yêu hay nhìn theo một người đẹp, tốt hơn em...có lẽ nó sẽ lắc đầu bởi vì...em quá tốt so với tưởng tượng của nó. Có đồ điên mới vội rời bỏ em. Lại suy nghĩ miên man linh tinh, lại mĩm cười một mình cho đến khi ai đó vòng tay ôm siết lấy nó thì thầm
- Người yêu dậy hùi nào dzạ
- Lâu rồi
- Vậy làm gì dzạ
- Nhìn tiểu thư của anh ngủ
- Nhìn lén hả
- Ừ
- Hihi ai cho mà nhìn
- Ờ...cứ nhìn
- Nhìn hoài hổng chán hả
- Chán
- Xí chán sao nhìn
- Thích
- Ai cho mà thích
- Vậy thì yêu
- Đáng ghét...
Em dụi đầu vào lòng nó
- Anh nè
- Sao em
- Giáng sinh...mình lên đà lạt chơi ha
- Gì tự nhiên đòi lên trển chi
- Em muốn đón giáng sinh ở nơi thiệt lạnh
- Tại sao
- Vì...em muốn dc ôm
- Trời ở đây cũng ôm dc mà
- Kệ...thích chỗ thiệt lạnh để dc anh ôm thiệt ấm
- Suy nghĩ ngộ ghê
- Hi..nha anh..mình đi nha
- Ờ ờ đi thì đi. Mà nghe nói trên đó mùa này đông lắm..sao kiếm chỗ ở dc
- Em có bạn trên đó. Nhà nó rộng lắm lun
- Vậy hả...uhm vậy thì tốt quá
- Dạ...đi ha anh..năn nỉ đó
- Ờ thì đi. Mà phải xin ông Kha. Quán mùa này đông nhiều việc làm lắm.
- Uhm...để em xin cho. Đố ảnh dám hổng cho
- Trời...giang hồ quá ha
- Chứ sao...hihi xin hổng cho em méc chị Tiên
- Haizz...khôn thấy sợ lun
- Hihi khôn vậy mới giữ anh dc chứ...đồ ngốc
- Sáng nói xấu hoài luôn
- Thích...
Em cười khúc khích trong buổi sáng Sài Gòn se lạnh. Nắng hanh hao vàng ươm những bóng lá trước nhà...mọi thứ tự nhiên..đẹp đến lạ, SG bổng nhiên ngọt ngào đến lạ....Vậy là giáng sinh này...sẽ không một mình nửa rồi. Giáng sinh này sẽ có tình yêu thực sự bên cạnh chứ ko nhạt nhẽo như bao nhiêu mùa giáng sinh trước, chỉ vu vơ với game, với cafe, với những trò chơi con nít một mình...Giáng sinh này nó đã lớn...có lẽ sẽ là giáng sinh đầu ấm ấp bởi tình yêu. Nó thực sự nôn nao đến giáng sinh, cái cảm giác chưa bao giờ nó có được. Suốt từ nhỏ đến giờ nó chưa bao giờ cảm thấy nôn nao đến giáng sinh, mọi thứ dường như rất bình thường với nó, thờ ơ và lạnh lùng. Giờ...nó mới thấy thực sự thích giáng sinh đến lạ lùng. Không phải con chiên ngoan đạo nhưng nó cũng xin nguyện một lần bước vào thánh đường...kề vai cảm ơn chúa đã ban nó cho em...một thiên thần thực sự. Ai trong thế giới này đều có một thiên thần dành riêng cho mình..và nó biết thiên thần của nó đã xuất hiện.

Vậy là phải đẩy nhanh tiến độ trang trí đón giáng sinh cho quán. Sắp tới có lẽ sẽ bận lắm đây. Mấy nay mãi lo chuyện của em, nó vẫn chưa có ý tưởng nào dành cho quán. Sắp giáng sinh rồi, phải nghĩ ra cái gì đó để quán mới lạ, hấp dẫn khách hơn trong mua giáng sinh đặc biệt này mới được. Có vậy ông Kha mới chịu thả cho nó đi Đà Lạt với em chứ. Nghĩ là làm liền. Nó ngồi bật dậy lấy giấy viết ra ngồi vẽ vẽ, viết viết ngay những ý tưởng mới hình thành trong đầu ra. Đúng là khi vui vẻ có một điều hạnh phúc kề bên người ta sẽ dễ dàng có thật nhiều ý tưởng cho công việc, hiệu quả sẽ tốt hơn. Em ngồi dậy đi làm đồ ăn sáng...để mặc nó mãi mê với sáng tạo riêng mình. Giáng sinh yêu thương...và những điều nó đang suy nghĩ để làm cho quán cũng sẽ đầy ắp tình yêu dành cho những cặp tình nhân...Nó thực sự đã thay đổi...ấm áp nhiều hơn, bớt thờ ơ với xung quanh nhiều hơn...vì em..vì giáng sinh an lành!
LeO  LeO (641) (Admin) [Bầu Show] [Off] [#]  (6420 YA) (11.09.2014 / 13:27)
Trùm Cuối :D
141 lần được cảm ơn!
Ngày hôm qua...đã từng - Chap 107

Tên Tiến chỉ biết nằm im chịu trận không còn dám chống cự gì nửa. Nếu có chắc cũng hổng nổi. Nhìn ông anh này chắc tập tạ từ nhỏ thì phải, ăn gì mà đô thấy ớn tưởng tượng nó mà bị ống lên gối 1 cái là tiêu bộ đồ lòng chắc luôn.Ông Kha đi lại kế nó nháy mắt
- Sorry mày phải kím người giữ quán mới đi được.

Cả căn nhà im bặt. Phía ngoài vài người hàng xóm hiếu kỳ đang kéo đến đứng chỉ trỏ ngoài cửa. Mấy người bạn của ông Kha đang đứng vòng vòng phía ngoài. Tay lăm lăm nhưng bao vợt tenis mà nó đoán bên trong là thứ gì rồi. Có lẽ cũng chỉ cần dằn mặt thôi chứ ông Kha cũng hổng muốn làm lớn chuyện giữa ban ngày ban mặt. Dù sao cũng là mẹ và người quen của em mà. Nó quay qua nhìn ông Kha gật đầu. Ông này tuy lùn lùn nhưng cũng thích la hét nạt nộ lấy oai lắm. Có lẽ ổng cũng hiểu ý nó nên kéo ông bạn đô con lùi lại phía sau rồi nắm đầu tên Tiến nói nhỏ.
- Ra đường muốn hung hăng thì nhớ nhìn trước ngó sau nha chú em. Biến!

Ông Kha quất thêm 1 đá đạp Tiến chúi đầu xuống đất kế bên mẹ em đang ngồi rồi ổng ngồi lên bàn đẩy cây mả tấu xích lại gần mẹ em.
- Bà chị là mẹ của bé Thy đúng ko. È hèm..cũng hổng có gì. Thằng em thích lo chuyện bao đồng. Giờ thằng em đéo biết bà chị muốn làm gì nhưng thằng này quyết định ủng hộ hai đứa nó ở với nhau. Bà chị ý kiến gì ko?

Em em ngập ngừng, gương mặt lộ rõ vẻ lo sợ nhưng cũng tức giận.
- Cậu cậu đứng có làm càn...tôi...tôi báo công an bây giờ....chuyện nhà tôi mắc mớ gì cậu xía vào.

Ông Kha đạp lên đầu tên Tiến cười tươi...công nhận điệu bộ của ổng bây giờ đúng ác, đem đi đóng phim vai phản diện bảo đảm khỏi chê. Ổng rút điện thoại ra đưa về phía mẹ em
- Báo công an hả....được. Thằng này tài trợ tiền điện thoại cho bà chi báo công an. Ngồi đây chờ luôn ok!

Mấy ông bạn của ông Kha đứng gần đó cười mĩa mai. Hình như mấy ông này hổng sợ công an thì phải. Mà công an tới đây cũng làm được gì đâu. Nó nghĩ quan hệ của ông Kha cũng đủ thu xếp tất cả mà. Mẹ em chẳng dám cầm điện thoại...im lặng ko nói nên lời. Không khí cực kỳ căng thẳng. Em bấm chặt tay nó, có lẽ em đang lo lắng cho mẹ em sẽ bị ông Kha làm hại thì phải. Ông Kha rút điếu thuốc ra đưa lên miệng châm lửa rít một hơi dài.
- Thằng em nhất quyết để hai đứa nó yêu nhau. Giờ đéo biết bà chị muốn gì....nhưng mà bà chị còn đụng tới hai đứa nó nửa thì đừng có trách đám đầu đường xó chợ này nhá. Ok...thôi giải tán!

Ông Kha quay qua nháy mắt với nó
- Tau về quán. Giải quyết xong qua quán làm nha mậy. Tau đi nhậu.
- Dạ! Chút em qua anh!

Ông Kha bước ra ngoài. Đám đông đang đứng coi vội lùi ra tránh đường cho ổng đi.Ông bạn đô con của ổng cũng vỗ vai nó một cái rồi quay qua lấy cây mả tấu trên bàn bỏ vào bao tenis cuối người sát mặt mẹ em gằng giọng, ko nói lớn nhưng cũng đủ cái uy của ổng
- Dkm bố đéo biết mày là ai. Tụi mày mà còn sang làm phiền hai đứa em tao...bố đốt nhà mày ra tro đấy

Oh men...ông này dzữ thiệt. Về sau nó cũng biết những lời ổng hâm dọa hổng phải là đùa. Mấy mối quan hệ anh em của ổng bên ngoài đủ để dằn mặt một ai đó mà vẫn không sợ công an cho lắm. Ổng nói anh em ổng quen biết có người cũng bị HIV này nọ, sống chết đã không còn quan trọng vậy nên đừng coi thường lời dọa của ổng. Thực ra bình thường ông này hiền, nói chuyện, cư xử với mọi người rất hòa nhã, lịch sự...nếu không đụng chuyện không ai biết ổng cũng dữ dằn như vậy đâu. Dọa mẹ em xong ổng đi ra ngoài hét một tiếng để giải tán đám đông rồi lên xe rồ máy phóng đi. Người to chạy xe cũng to...chiếm diện tích thấy sợ.

Mọi người dần giải tán,tên Tiến đã được thằng đầu ngựa đỡ dậy mẹ em vẫn ngồi thừ người ra. Nó tiến lại gần nhẹ nhàng.
- Con xin lỗi! Thôi cô về đi. Sau này con sẽ chuộc lỗi chuyện hôm nay với cô. Đừng lo cho Thy, con sẽ chăm sóc tốt cho cô ấy, ít nhất là hơn cô.
- Cậu cậu...là cái đồ trơ trễn...Thy...con nhất quyết làm mẹ tức chết mới hả dạ hả con

Mẹ em quay qua hướng ánh mắt giận dữ về phía em. Em lạnh lùng lắc gật đầu.
- Con xin lỗi! Mai mốt mọi chuyện qua con với ảnh sẽ ta tội với mẹ sau. Giờ con hổng cưới người con hok yêu được
- Nhưng mà con ơi...con phải biết mẹ chỉ muốn...
- Mẹ về đi!

Em quay mặt đi ra ngoài đứng chung với nhỏ Hân im lặng. Anh Huy cũng lên tiếng.
- Tiến! Đưa mẹ anh về dùm anh. Mẹ về đi. Chuyện của mẹ sau này từ từ giải quyết. Con hy vọng không có tụi con mẹ cũng sống tốt. Đừng cờ bạc nửa để làm khổ ba con.

Mẹ em chẳng còn nói được lời nào nửa. Chỉ biết lững thững nhờ thằng đầu ngựa với bạn nó dịu ra xe. Chốc chốc lại quay ánh mắt giận dữ nhìn về phía em, rồi nhìn nó, nhìn anh Huy cho đến khi thằng đầu ngựa đề máy phóng đi mất hút.

Một khoảng lặng giữa căn nhà trọ nhỏ nhoi nóng bức của nó. Em ngà đầu lên vai nhỏ Hân im lặng. Có lẽ em đang rất buồn. Dù gì đó cũng là mẹ em, bắt em làm một đứa con cãi lời mẹ...đúng là khó xử cho em quá. Nhưng nó biết em vẫn sẽ không bao giờ hối hận. Mọi việc vẫn ở đó, mẹ em vẫn ở đó...rồi sẽ có ngày em và nó chứng minh cho tất cả biết rằng không có gì có thể làm thay đổi tình yêu giữa hai đứa được.
- Thôi mọi chuyện chắc cũng ổn rồi. Giờ anh cũng phải về Nha Trang luôn đây. Em chăm sóc cho bé Thy giúp anh nhé
- Dạ anh yên tâm. Mấy bửa nửa em đưa Thy về Nha Trang liền à.
- Ừ. Anh đi ha.

Anh Huy móc điện thoại ra call cho một người bạn
- Alo mày chở đồ tau ra trạm xe liền nha. Ừ..tau đi liền. Ok chút gặp.

Rồi anh đi ra ngoài nói với nhỏ Hân.
- Hân em đưa anh ra trạm xe được không. Anh có chuyện muốn nói với em.
- Ủa nảy anh qua đây bằng gì.
- Taxi em.
- Dạ. Giờ anh về Nha Trang hả
- Ừ thôi trên đường đi nói luôn.
- Dạ

Anh Huy hổng nói lời nào với em. Chỉ ôm đầu em xoa xoa mấy cái rồi leo lên xe của nhỏ Hân ngồi. Nhỏ Hân đỡ em dựa vào nó mĩm cười
- Hân đi ha
- Ừ. Cảm ơn Hân nha
- Hì có gì đâu. Gặp sau ha
- Ờ ờ

Hai người đó chạy xe đi khuất bóng. Nó im lặng dìu em vào trong nhà, ngồi xuống ôm chặt lấy em
- Anh xin lỗi...anh...
- Đừng! Em hiểu mà đồ ngốc. Anh đó từ nay...em chỉ còn anh thôi. Đừng bỏ rơi em nha anh
- Tuân lệnh tiểu thư
- Đáng ghét

Em âu yếm ôm hôn nó một nụ hôn nhẹ nhàng nhưng rất lâu. Không biết mọi thứ sau này như thế nào. Ngay lúc đó nó đã nghĩ rằng...em và nó thực sự đã cùng chung một con đường. Một con đường chiến đấu chống lại tất cả để được gần nhau. Sài Gon buổi trưa..trời hanh hao, nóng điên người...nhưng lòng nó thấy nhẹ nhàng hơn bao giờ hết. Em đang ở đây bên nó...cho dù áp lực nhiều như thế nào. Chỉ cần ôm em trong tay, nó đều thấy mọi thứ chỉ là cơn gió nhẹ...vượt qua khó khăn chỉ còn là thời gian. Nụ hôn vẫn tiếp tục...đời..mấy khi người ta biết sống hết mình vì một người nào đó. Ừ...thì đó là vì một chữ...”yêu”...
Bạn cần đăng nhập để bình luận
  Tổng số: 117
1 2 3 ... 12 >>

Cùng chuyên mục
[Truyện] Sẽ Mãi Bên Nhau Full
Ngày hôm qua...đã từng phần 2 - My Daisy [Nguyễn Mon]
Chuyện của bác Pờ Lây Bôy
Hello Kitty (sưu tầm)
Chuyện đêm nay 15_3
Lọc theo tác giả
Xem chủ để ngoại tuyến (Offline)

Trong diễn đàn

Sắp xếp theo thứ tự từ dưới lên
Trang chủ
Diễn đàn hack game Android Việt Nam | Game mod cho Android
Developer: Võ Thanh Trung
Diễn đàn được phát triển bởi tất cả thành viên, cảm ơn các bạn!