Thời gian hiện tại: 05:49 - 04/12/2020
Xin chào, khách! Hãy đăng nhập để tắt quảng cáo!
Đăng nhập | Đăng ký
Trang chủ YA4R
Công cụ & bài viết hay

Lần hoạt động

Diễn đàn | Truyện | Truyện ma
Tìm kiếm
1 2 >>
Orochimaru  Orochimaru (1293) [Off] [#]  (840 YA) (24.09.2015 / 20:49)
Thích Spam không thích ban
176 lần được cảm ơn!
Phần 2:
Một hôm, khoảng bảy giờ tối, trời mưa lâm thâm, cả nhà tôi đang xem thời sự, bỗng nghe thấy tiếng nhốn nháo ở ngoài ngõ. Cả nhà ra xem thì thấy mọi người đang tìm cách khiêng bác Minh về. Họ bảo vừa tới đây thì thấy bác Minh nằm gục bên vũng nước, lay mãi không tỉnh, có lẽ bị trúng gió. Ba tôi cũng phụ một tay đưa bác về nhà. Sau một hồi sơcứu, cạo gió bác dần hồi tỉnh. Mọi người yên tâm ra về. Nhưng đến ngày hôm sau, bác Minh vẫn chưa tỉnh hẳn. Khi tỉnh mắt nhìn quanh, dáo dác, hốt hoảng, miệng ú ớ không nói được thành lời, rồi lại lịm đi mê man. Vợ con đưa ra bệnh viện huyện gần một tuần bác Minh mới đỡ. Hôm bác từ bệnh viện về cả xóm kéo nhau sang tham hỏi. Chiều hôm ấy tôi cũng theo ba sang nhà bác. Giọng bác vẫn còn yếu:– Ở gần xóm nhưng chuyện nhàchú Trường tôi chẳng mấy quantâm. Phải đến cái hôm ấy tôi mới tin đấy.Mọi người im bặt lắng nghe. Rítmột hơi thuốc bác kể:– Hôm đó trời mưa lành lạnh, tôi thịt một con gà, nổi hứng làm vài li rượu. Hũ rượu chuối hột đã cạn, chắt được hai li nhỏthì hết. Tôi xách can rượu đi bộtới nhà thằng Định mua. Trời đang tối dần, đứng gần mới rõ mặt người. Đường vắng không một bóng người. Lúc tới gần nhà chú Trường tôi thấy có bóng người cứ lui cui, bắt con gì ven đường. Trong lòng nghĩ: xóm mình ai cũng khiếp cái nhà hoang ấy thế mà có người còn đứng ở đó giờ này thì gan thật. Gần tới nơi tôi thấy một người mặc áo mưa, trên tay cầm một con cóc, tay kia đang huơ huơ rình chộp con khác dưới mặt đường. Tôi buột miệng nói đùa: này, bắt cóc ăn thịt không sợ bị chết giống con Nhì à ? Người đó ngẩng đầu lên: Bác Minh à, cháu là Nhì đây mà, cho cháu nhậu với nhá.Tôi cười khẩy: tao tần này tuổi đầu rồi mà còn nhát ma tao à ?Người đứng xích lại gần tôi hơn, vạch cái áo mưa ra cho hởkhuôn mặt: bác không nhận ra cháu à. Trời ạ!Bác Minh ôm ngực thở, lấy hơi kể tiếp:– Đúng là khuôn mặt con Nhì rõ một một. Nó ngoác miệng cười, nhe hàm răng trắng ởn. Tôi ngã rụi xuống đường, ngất đi không biết gì nữa.Mọi người nghe xong, ai nấy xanh xám mặt mày. Khi đi về tôi bám chặt tay ba, tay chân quýnh quáng. Xóm tôi sau chuyện bác Minh kể thì bao trùm một không khí hoảng sợ đến kinh người. Xóm đã vắng người giờ lại thêm thê lương, ảm đạm.Thế nhưng với ba tôi thì vẫn còn nghi hoặc, ba vẫn cho là ảo giác, ảo thanh. Trong khi mọi người sợ sệt thì ba vẫn điềm nhiên như thường, vẫn thức khuya xem ti vi, đi sớm về khuya không chút bận tâm dù sống ngay cạnh ngôi nhà ma ám.Một tối tôi thức giấc, nhìn đồnghồ chỉ mười một giờ hai mươi. Không thấy mẹ nằm gần, tôi lò dò ra ngoài phòng khách. Chợt thấy cả ba và mẹ đang nhìn quacửa sổ ngó sang căn nhà hoang.Tôi cũng mon men lại gần nhìn theo. Trời, ở bên đó có ánh điện. Thấy tôi dậy, mẹ kéo tay tôi ngồi vào ghế.– Điện bật từ chín giờ tối, không biết người hay ma bật – Mẹ tôi thì thào.– Chắc mấy thằng nghiện hút ở đâu ghé vào ngủ thôi – Ba tôi trấn an.– Xóm mình thì làm gì có đứa nào nghiện hút.– Em không biết à. Đám con ông Khôi nó nghiện từ ngoài quê, vào đây vẫn đem theo hàng để chích choắc đấy. Cứ đểanh sang xem là biết ngay.Mẹ tôi đứng phắt dậy níu tay ba:– Anh đừng có dại mà đụng vàoma cỏ. Nó vật cho chết chứ chẳng chơi.Ba tôi đã quyết thì không ai ngăn được. Ba với tay lấy con dao góc bếp, phăm phăm bước qua hàng rào tiến về ngôi nhà hoang, mặc cho mẹ tôi đang kinh hãi nhìn theo.Hơn mười phút sau thì ba về nhà. Tay vẫn cầm con dao nhưng run bần bật. Mặt nhợt nhạt như kẻ chết đuối. Mẹ hỏi han dồn dập nhưng ba không nói câu nào. Ba lại gần tủ lấy can rượu ra uống vội vài chén, ngồi trầm ngâm suy nghĩ. Mẹ biết tính ba nên kéo tôi vào ngủ không hỏi thêm gì nữa. Từ bữa đó ba tôi tối nào cũng uống rượu rồi lên giường ngủ sớm.Hơn một tháng sau, cả xóm ngỡ ngàng khi thấy có một cặp vợ chồng với hai đứa con nhỏ dọn đến ở. Họ phát quang cây cối, làm sạch vườn tược, sửa sang lại nhà cửa tinh tươm. Vài ngày sau chủ nhà mới sang nhà tôi làm quen. Chú tên là Đô, ở quê mới vào. Ba tôi hỏi chú có nghe kể gì về ngôi nhà này chưa. Chú cười đáp:– Em nghe rồi nhưng em vẫn mua. Trừ ma quỷ là nghề của dòng họ em mà. Thấy em đến là nó khiếp vía thôi.Ba tôi trợn mắt kinh ngạc. Mấy ông thầy có tiếng đến còn bất lực mà một tay trẻ măng thế này lại “thâm hậu” đến thế ư. Hiểu được ý ba tôi, chú Đô kể:– Họ nhà em ba đời làm pháp sư anh ạ. Đến đời bố em và emlà không duy trì tiếp nhưng sách vở vẫn cất giữ. Chỉ khi nàocần thiết lắm mới đem ra dùng.– Thế từ bữa chú về có dùng bùa phép trấn yểm gì không mà không thấy nó về dọa nạt, phá phách ? – Ba tôi hỏi.– Em chưa làm gì hết, em chỉ đặt chiếc gương cổ truyền từ nhiều đời của họ nhà em lên ban thờ là đã yên rồi. Tối hôm đầu tiên ngủ ở ngôi nhà mới này, em mơ thấy có con bé mặc áo hoa đỏ đứng ở ngoài cổng khóc và nói: chú làm ơn hạ chiếc gương xuống cho cháu vào thăm nhà một lần cuối rồi cháu đi, cháu hứa không bao giờ quay lại nữa. Hôm sau em úp chiếc gương xuống, lúc sau thì thấy một con bướm đen to bằng hai bàn tay lượn trong nhà vài vòng rồi biến mất.– Thú thực chưa bao giờ tôi tin có ma quỷ. Nhưng cách đây hơn một tháng tôi tận mắt chứng kiến và tin là có thật.– Tối hôm ấy anh thấy gì mà hỏi mãi không nói ? Mẹ tôi chen vào câu chuyện.– Bây giờ chú đuổi được nó đi tôi mới dám kể. Tối đó cả nhà tôi nhìn sang thấy bên nhà hoang đèn bật sáng. Tôi không tin có ma nên sang xem thử. Rón rén tới gần cửa ghé mắt vào. Một cảnh tượng mà tới giờtôi vẫn còn kinh hãi. Một đứa con gái ngồi giữa nhà, mặt quay vào trong đang chải tóc. Nó mặc bộ đồ ngủ hoa màu đỏ,đúng là bộ trước khi chết con Nhì mặc. Thần kinh tôi cực kì vững để không gục ngã tại chỗ, cố lết về nhà. Từ đó tối nào tôi cũng uống rượu để quên đi hình ảnh khiếp đảm đó.– Giờ anh yên tâm đi, nó đã bỏ đi rồi – Chú Đô tươi cười.Chiều đó ba tôi và chú Đô ngồi nhậu, trò chuyện tâm đầu ý hợp. Cả nhà tôi thở phào nhẹ nhõm, xóm làng bình yên trở lại, không còn cảnh lo sợ mỗi khi trời tối như trước nữa.
Nếu hay ủng hộ cho mình 2 phần nhé

Đã chỉnh sửa bởi Orochimaru (24.09.2015 / 20:52) [1]
Orochimaru  Orochimaru (1293) [Off] [#]  (840 YA) (24.09.2015 / 20:50)
Thích Spam không thích ban
176 lần được cảm ơn!
bài viết khá dài nhưng cũng đã xong
Ahri  Ahri (2921) [Off] [#]  (12910 YA) (24.09.2015 / 21:00)
Đây là tiếng nói Việt Nam.
434 lần được cảm ơn!
Sửa lại cho mỏng tí 1 cục chữ ko có cách ra cho mắt nghỉ à
Orochimaru  Orochimaru (1293) [Off] [#]  (840 YA) (24.09.2015 / 21:14)
Thích Spam không thích ban
176 lần được cảm ơn!
lâu lâu có vài lỗi , mong mọi người thông cảm
Orochimaru  Orochimaru (1293) [Off] [#]  (840 YA) (24.09.2015 / 21:15)
Thích Spam không thích ban
176 lần được cảm ơn!
chính em đây ,làm mỏi cả mắt mà chẳng ai thank để em có tinh thần gì cả
Hoa Tigon  Hoa Tigon (5396) [Off] [#]  (9190 YA) (24.09.2015 / 21:27)
Chém gió là chính, chia sẻ là mười
1535 lần được cảm ơn!
# Orochimaru (24.09.2015 / 21:15)
chính em đây ,làm mỏi cả mắt mà chẳng ai thank để em có tinh thần gì cả
Truyện hay là tự sẽ có người thank bạn hoy

Lập top là để chia sẻ cái gì mình có cho mọi người. Nếu người cảm nhận tấm lòng của bạn thì ko cần bạn nói họ sẽ thank vù vù như tui lập top luôn đem cả tấm lòng của mình cho mọi người tui ko kêu họ thank nhưng họ vẫn thank tui đó hoy
Mei Mei  Mei Mei (1722) [Off] [#]  (13788 YA) (24.09.2015 / 21:41)
wellcome to "YB4R.NET"
1145 lần được cảm ơn!
lập cả tóp p1 lẫn p2... thế gộp cả 2 vào 1 thì chết à
Orochimaru  Orochimaru (1293) [Off] [#]  (840 YA) (24.09.2015 / 21:46)
Thích Spam không thích ban
176 lần được cảm ơn!
đó là do bài viết của tôi đài quá không đủ viết trong 1 bài
Hoa Tigon  Hoa Tigon (5396) [Off] [#]  (9190 YA) (24.09.2015 / 21:47)
Chém gió là chính, chia sẻ là mười
1535 lần được cảm ơn!
# Orochimaru (24.09.2015 / 21:46)
đó là do bài viết của tôi đài quá không đủ viết trong 1 bài
Đủ đấy bạn ơi
Orochimaru  Orochimaru (1293) [Off] [#]  (840 YA) (24.09.2015 / 21:47)
Thích Spam không thích ban
176 lần được cảm ơn!
các bạn cứ thử làm 1 bài đi rồi mới biết
Bạn cần đăng nhập để bình luận
  Tổng số: 12
1 2 >>

Cùng chuyên mục
Kỉ Nguyên Đen Tối
Bí mật cây cầu ma ám ở Đà Nẵng
Tâm Linh Là Có Thật
Chuyện kỳ lạ của mình
chuyện thời xưa
Lọc theo tác giả
Xem chủ để ngoại tuyến (Offline)

Trong diễn đàn

Sắp xếp theo thứ tự từ trên xuống
Trang chủ
Diễn đàn hack game Android Việt Nam | Game mod cho Android
Developer: Võ Thanh Trung
Diễn đàn được phát triển bởi tất cả thành viên, cảm ơn các bạn!